Bài viết

BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM, ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA TUỔI HAI MƯƠI (1)

Gia Lai13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM,

ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA TUỔI HAI MƯƠI

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình, nhưng những âm vang của một thời oanh liệt, một "thời hoa lửa" vẫn luôn in đậm trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam. Nhắc đến những năm tháng hào hùng ấy, thế hệ trẻ chúng ta không thể không nhắc đến Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – một người con gái Hà Nội đã gác lại cả thanh xuân tươi đẹp để xông pha vào nơi tuyến đầu Tổ quốc, để lại cho đời một biểu tượng sáng ngời về lý tưởng sống của thanh niên Việt Nam.

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942, trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, thay vì chọn một công việc an toàn, nhàn hạ ở thủ đô, mang trong mình trái tim sục sôi nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu nước nồng nàn, chị đã xung phong vào miền Nam chiến đấu. Điểm đến của chị là chiến trường Quảng Ngãi – một mảnh đất vô cùng ác liệt lúc bấy giờ, nơi mà bom đạn kẻ thù có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Trở thành người phụ trách Bệnh xá huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi), giữa chốn rừng thiêng nước độc và bom đạn cày xới, nữ bác sĩ trẻ ấy đã làm việc với một tinh thần thép. Thiếu thốn thuốc men, dụng cụ y tế, có những lúc chị phải nhường những viên thuốc cuối cùng cho thương binh, tự tay chăm sóc, giành giật lại sự sống cho các chiến sĩ từ tay tử thần. Chị không chỉ là một bác sĩ mà còn là một người chị, người đồng chí mang lại hơi ấm và niềm tin cho những người lính giữa chiến trường lạnh lẽo.

Điều khiến thế hệ sau mãi mãi nể phục Đặng Thùy Trâm chính là tinh thần lạc quan và lý tưởng sống cao đẹp được ghi lại chân thực qua cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm". Giữa khói lửa mịt mù, những trang viết của chị vẫn thấm đẫm chất thơ, tình yêu thương con người và một niềm tin mãnh liệt vào ngày Bắc Nam sum họp. Chị từng viết: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy không chỉ là phương châm sống của riêng chị mà đã trở thành lời hiệu triệu, thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho hàng triệu thanh niên Việt Nam ở cả thời chiến lẫn thời bình.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi chưa tròn 28 tuổi. Chị ngã xuống, nhưng "ngọn lửa" trong trái tim chị vẫn cháy mãi.

Gấp lại những trang sử hào hùng, thế hệ trẻ chúng tôi – những đoàn viên, thanh niên đang được sống, học tập và rèn luyện dưới mái trường Đại học Quy Nhơn trong nền hòa bình độc lập, cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Câu chuyện thời hoa lửa của Bác sĩ Đặng Thùy Trâm nhắc nhở chúng tôi rằng: Tuổi trẻ là để cống hiến. Dù không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng mỗi đoàn viên hôm nay đều mang trên vai trách nhiệm xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bản thân tôi tự nhủ sẽ luôn cố gắng trau dồi tri thức, rèn luyện bản lĩnh, áp dụng những kiến thức khoa học đã học để đóng góp một phần nhỏ bé vào sự phát triển của đất nước, viết tiếp bài ca thanh xuân rực rỡ mà thế hệ cha anh đã dang dở. "Hoa lửa" năm xưa đã tàn trên chiến trận, nhưng sẽ mãi nở rộ trong ý chí và khát vọng vươn lên của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM, ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA TUỔI HAI MƯƠI (1) | Câu chuyện thời hoa lửa