Anh hùng Lao động

BÁC SĨ MỔ RUỘT THỪA BẰNG DAO CẠO RÂU

Đắk Lắk14/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mê cung rừng ngập mặn Rừng Sác thiếu thốn đủ bề, lực lượng đặc công nước phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Giữa ranh giới sinh tử nơi chiến hào dã chiến, câu chuyện về bác sĩ quân y Trịnh Văn Kính mổ thành công ca viêm ruột thừa cấp cho đồng đội bằng chiếc dao cạo râu đã trở thành một huyền thoại về y đức và trí tuệ thời hoa lửa.

Bác sĩ Trịnh Văn Kính phụ trách trạm xá dã chiến nằm sâu trong rừng đước Rừng Sác. Nơi đây không có phòng phẫu thuật, không có đèn điện, thuốc men vô cùng cạn kiệt do tuyến đường tiếp tế từ bờ bị địch đánh phá liên tục.

Một đêm giữa năm 1971, một chiến sĩ đặc công nước được đồng đội cáng về trạm xá trong tình trạng sốt cao co giật, bụng cứng như gỗ do viêm ruột thừa cấp bị vỡ. Nếu không phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa ngay lập tức, bệnh nhân sẽ tử vong do nhiễm trùng ổ bụng trong vài giờ.

Thách thức lớn nhất là bộ dụng cụ phẫu thuật chuyên dụng của trạm xá đã bị hỏng hoàn toàn sau đợt dội bom napalm chiều hôm trước. Không thể khoanh tay nhìn đồng đội ra đi, bác sĩ Kính đã có một quyết định hy hữu: anh lấy chiếc dao cạo râu lưỡi mỏng có sẵn trong ba lô cá nhân, đem luộc kỹ trong nồi nước sôi liên tục hai tiếng đồng hồ để tiệt trùng làm dao mổ.

Trên chiếc xuồng ba lá chao đảo dưới tán cây đước, dưới ánh đèn bão tù mù ngợp muỗi rừng, bác sĩ Kính bình tĩnh thực hiện đường mổ. Bằng đôi bàn tay tài hoa và sự chính xác tuyệt đối, ông khéo léo dùng lưỡi dao cạo mở ổ bụng, xử lý vách ruột thừa bị nhiễm trùng và rửa sạch vết thương bằng nước muối sinh lý dã chiến.

Ca phẫu thuật nghẹt thở kéo dài một tiếng đồng hồ đã thành công viên mãn, giật lại sinh mạng chiến sĩ đặc công từ tay tử thần. Bác sĩ Trịnh Văn Kính cùng ca mổ bằng dao cạo râu là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần "Lương y như từ mẫu", cho trí tuệ vượt khó phi thường của lực lượng quân y Việt Nam thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn