BÁC SĨ TẠ THỊ CHÍNH
BÁC SĨ TẠ THỊ CHÍNH
Một nữ bác sĩ với gương mặt phúc hậu, đôi mắt cận thị nặng sau nhiều năm làm việc dưới ánh đèn dầu leo lét nhưng đôi bàn tay lại vô cùng mềm mại và chính xác. Chị thường mặc bộ quân phục bạc màu, vạt áo dính đầy vết máu của thương binh nhưng miệng luôn nở nụ cười an ủi người bệnh. Tạ Thị Chính, nữ bác sĩ quân y phục vụ tại các chiến trường ác liệt khu V và miền Đông Nam Bộ.
Tốt nghiệp trường y trong thời chiến, bác sĩ Tạ Thị Chính không chọn ở lại thủ đô mà tình nguyện hành quân vào Nam. Chị sống và làm việc trong những trạm xá dã chiến được dựng bằng tre nứa hoặc nằm sâu trong lòng địa đạo. Điều kiện y tế lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn: không đủ thuốc gây mê, bông băng phải giặt đi giặt lại để dùng tiếp, nhưng chị chưa bao giờ từ bỏ một ca bệnh nào.
Trong một trận càn lớn của địch vào khu căn cứ, trạm xá của chị đang điều trị cho hơn 50 thương binh nặng. Khi máy bay B52 bắt đầu rải thảm, đất đá sạt lở che lấp cửa hầm, bác sĩ Chính đang trực tiếp thực hiện một ca phẫu thuật ổ bụng cực kỳ phức tạp. Thay vì rút chạy đến hầm trú ẩn an toàn, chị yêu cầu các hộ lý giữ vững ánh đèn dầu và tiếp tục công việc.
Tiếng bom nổ rung chuyển cả lòng đất, bụi đất rơi xuống mâm dụng cụ, nhưng đôi tay chị vẫn không hề run rẩy. Chị đã dành 4 tiếng đồng hồ nghẹt thở để cứu sống người chiến sĩ ấy ngay giữa lằn ranh sinh tử. Suốt cuộc kháng chiến, chị không chỉ là một bác sĩ mà còn là người chị, người mẹ của các chiến sĩ, là điểm tựa tinh thần giúp họ vượt qua nỗi đau thể xác để tiếp tục chiến đấu.



