bác Thái Khắc Phượng
bác Thái Khắc Phượng
Chúng ta có thể đã từng được nghe những câu chuyện về chiến tranh, được xem những bộ phim như Mùi cỏ cháy, Địa đạo hay Mưa đỏ… để lại trong chúng ta thật nhiều cảm xúc, thật tự hào về ông cha và càng hiểu thêm về sự khốc liệt của chiến tranh, nhưng khi chúng ta được trực tiếp nghe những câu chuyện chân thực qua những lời kể bình dị của những người trong cuộc chiến. Đó là những lần hành quân bằng đôi chân trần hơn 6 tháng nơi rừng thiêng nước độc, trong mùa mưa của đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử mới đến được đơn vị chiến đấu, họ bỏ lại phía sau là gia đình, cha mẹ, vợ mới cưới hay chưa một mối tình đã cùng những người bạn đồng trang lứa theo tiếng gọi của Tổ quốc, sẵn sàng xung phong lên đường tham gia nhập ngũ, nhưng sau hòa bình khi trở về chỉ còn một mình, thân xác đồng chí, đồng đội đã hòa cùng vào đất nước nơi chiến trường ác liệt, đến nay vẫn chưa được trở về với đất mẹ quê hương. Những câu chuyện kể không thể liền mạch, vì sâu thẳm trong đó có những khoảng lặng, những giọt nước mắt về những ký ức không thể nào quên khi nói về đồng chí, đồng đội, những người cùng kề vai sát cánh chiến đấu anh dũng dành lại tự do, độc lập và hòa bình cho dân tộc.



