Bác Tô Hữu Phúc - thương binh 4/4 trên địa bàn xã Thường Tân
Nhằm tưởng nhớ và tri ân những người con anh hùng của dân tộc đã đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc; giúp cho thế hệ trẻ hiểu và trân trọng những giá trị lịch sử, những hy sinh to lớn mà các thế hệ trước đã cống hiến cho đất nước. Cụm 2 gồm chi Đoàn Công an, Y Tế, Cây Dừng, Chánh Hưng, Cây Dâu, Lạc An 2 tổ chức thăm hỏi tại nhà Bác Tô Hữu Phúc là thương binh 4/4 trên địa bàn xã Thường Tân
Bác Tô Hữu Phúc, sinh năm 1941, quê ở Bến Tre. Bác biết đến cách mạng qua các cô chú, anh chị du kích hoạt động tại địa phương. Nhìn thấy giặc càn phá quê nhà, gây ra bao cảnh đau thương, mất mát với lòng yêu nước Bác đã tham gia kháng chiến làm liên lạc khi là một cậu học sinh 18 tuổi. Bác kể lúc mới tham gia hoạt động cũng sợ lắm nhưng riết rồi quen, khi gặp địch chúng nó bắt hỏi thì phải trả lời mánh khóe để chúng không nghi ngờ và cho đi. Cũng có lần Bác bị bắt lên đồn ngồi tra khảo nhưng Bác có giấy học sinh, người bảo lãnh nên được tha về. Từ đó, sơ địch phát giác Bác phải theo đạo Cao Đài để dễ hoạt động hơn. Khi tham gia hoạt động ở địa phương được 10 tháng, Bác được cử về làm khu quân giới, tái chế vũ khí phục vụ cho quân ta. Nhờ tính tỷ mỹ và cần cù, Bác được quân khu cho đi học quân y, sau khi học xong Bác được lệnh chuyển về công tác tại Trung ương cục Miền Nam. Hoạt động tích cực, hăng hái Bác được xem xét kết nạp vào Đảng năm 1964. Những đợt hành quân về căn cứ địa chiến khu Đ để nhận lương thực, thuốc thang tiếp tế từ bà con, những trận đánh càn quét ở Bàu Gốc, Bông Trang, Tân Tịch,... Bác đều tham gia, sát cánh cùng đồng đội. Nhà nghèo, tham gia cách mạng Bác hiểu được cảnh thiếu thốn, khổ cực, gian nan của các đồng đội khi ăn rau thay cơm, nghe bác nói ăn lá tàu bay, cải trời, củ mì và luôn động viên tinh thần anh em cùng nhau sống, chiến đấu để thống nhất đất nước. Rồi anh em cùng nhau hành quân trong đêm mưa để về tập kết trận Phước Thành, người đi trước thì người đi sau lấy lá cây để Lên ba lô người đi trước để làm dấu mà đi theo hướng lá cây phát sáng. Đi rồi sáng cũng tới nơi, chỉ huy bàn kế hoạch tác chiến và Bác cùng đồng đội đã làm nên chiến thắng Phước Thành. Sau đó, năm 1971, trong một lần máy bay địch rải bom, Bác cùng cùng đội đã nhanh chóng sơ tán, không may Bác đạp trúng bom và bị thương ở bàn chân. Đồng đội đưa Bác về căn cứ chữa trị, Bác mất đi một phần của bàn chân. Sau giải phóng, Bác được nhà nước công nhận là thương binh 4/4. Đối với một người lính dù tàn phế nhưng tinh thần ý chí không tàn, Bác kết hôn cùng Bác gái, sau đó được cử đi công tác làm việc tại Campuchia 10 năm, thời điểm đó, Bác cũng hỗ trợ, giúp bộ đội ta sang Cam phá chiến dịch Pốt Pon Pốt. Khi về nước bác về căn cứ cách mạng cũ và chọn vùng đất Thường Tân khai phá và lập nghiệp. Ngoài thời gian làm kinh tế gia đình, Bác còn tham gia công tác ở địa phương, làm chủ tịch Hội CCB xã Hiếu Liêm khi xã mới thành lập, hỗ trợ hoạt động ở ấp Chánh Hưng. Đến hôm nay, do tuổi cao sức yếu Bác đã nghĩ làm công tác tại địa phương nhưng Bác luôn cố gắng tham gia tốt các hoạt động ở ấp, xã tổ chức, sinh hoạt, hội họp Chi bộ, hội CCB đầy đủ. Năm 2024, Bác Ba Phúc đã vinh dự nhận được bằng khen 60 tuổi Đảng và nhiều năm liền Bác được các ngành các cấp khen tặng giấy khen bằng khen trong học tập và làm theo Bác. Với tấm gương của Bác mà 3 người con trong gia đình đều giỏi giang, thành đạt, Ba người con của Bác đều lập gia đình và có công việc ổn định.



