Bác tô Thi Văn Sinh
Bác tô Thi Văn Sinh
tuổi 77, cha tôi vẫn luôn đau đáu một nỗi lo về việc tìm và đưa được hài cốt của người anh về nhà sau 55 năm kể từ ngày bác tôi hy sinh. i tên làBác tô Thi Văn Sinh, sinh năm 1946. Từ nhỏ, bác đã được bà nội tôi dạy bảo nên sớm đã tiếp nối truyền thống gia đình cách mạng và hăng hái lên đường theo cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ.Cha tôi hồi tưởng lại thời khắc của những năm kháng chiến chống Mỹ đầy ác liệt, cha cùng bà nội đã chứng kiến nỗi đau mất mát người thân. Khi cuôc chiến Mậu Thân năm 1968 đầy ác liệt, bác tôi đã hy sinh không tìm được thi thể khi làm nhiệm vụ, khi ấy bác đang là chiến sĩ thượng úy binh đoàn.
Là người con duy nhất còn sống sót, cha tôi không chỉ sống cuộc đời của riêng mình mà đang sống thay phần đời của ông nội và hai bác tôi. Ký ức về một thời máu lửa cùng “ước nguyện chưa thành” của bà nội là “đi tìm con” đã dồn hết lên đôi vai gầy của cha. Đôi tay thô ráp của cha run lên bần bật khi nhận được tờ giấy mời. Đọc từng dòng chữ, đôi mắt cha như nhòe đi như thể sợ chúng sẽ biến mất, rồi bất chợt cha nghẹn ngào xúc động, đôi mắt hằn lên bao nỗi xót xa của cha như chực trào ngân ngấn lệ sau hơn nửa thế kỷ đi tìm tin tức của bác tôi.
Ngày chở cha đi đến điểm hẹn trong giấy mời để “Tham gia cung cấp mẫu ADN thân nhân liệt sĩ chưa xác định danh tính” của Công an xã Mỹ Hạnh, cả buổi sáng ngày hôm đó trong cha là sự hỗn độn giữa nỗi đau nhói lòng khi ký ức về người anh trai ra đi mãi mãi ở tuổi hai mươi hai dội về, và niềm hy vọng mãnh liệt vừa thắp sáng sau bao năm tìm kiếm trong vô vọng. Trước khi lên xe tôi chở đi, cha thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên để báo tin mừng và cầu mong ông bà nội hồi hướng để sớm tìm được mộ phần của bác về nhà.Qua lời kể của bà nội tôi, ông nội tôi khi còn là thanh niên đã sớm tham gia cách mạng. Ông học rất giỏi, đọc và viết thông thạo tiếng Pháp nên được bổ nhiệm làm thư ký xã Mỹ Hạnh, tỉnh Hậu Nghĩa - Chợ Lớn ngày ấy. Tình yêu thời chiến của ông bà nội tôi dẫu có cách ngăn, chia xa, nhưng khi đất nước chưa hòa bình thì tình yêu đấy dẫu có vẹn tròn cũng không có ý nghĩa nên ông nội tôi quyết theo Đảng, theo cách mạng, còn bà nội ở nhà vừa thay chồng quán xuyến trong ngoài, vừa dạy bảo con thơ là hai bác và ba tôi. Lý tưởng cách mạng, niềm tin theo Đảng là bài học đầu đời mà hai bác và cha tôi được bà dạy bảo nên hai bác đã sớm giác ngộ và tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Năm 1952, ông đã hy sinh trong lúc đang làm nhiệm vụ cách mạng. Lúc đó, cha tôi mới vừa 3 tuổi.
Cha kể rằng, bà nội từng nói với cha là không ai mong muốn chiến tranh xảy ra, vì dẫu biết lúc bà nội đưa tiễn hai bác lên đường ra trận là sẽ biết đạn bom ác liệt, không hẹn ngày về; nhưng bà luôn nghĩ như những ngày ông nội còn sống là luôn hướng theo lý tưởng của Đảng, theo cách mạng, luôn chiến đấu vì đất nước đến hơi thở cuối cùng. Vì Tổ quốc còn, dân tộc còn thì mình còn!
Đại thắng mùa xuân năm 1975, đất nước được thống nhất. 51 năm đã trôi qua nhưng ngày 30/4/1975 vẫn mãi khắc sâu trong tâm trí của cha. Cha tôi như quên mất mình và bà nội vừa bước ra từ những ngày lửa đạn, mất mát, đau thương và còn có niềm hạnh phúc được nhìn thấy hòa bình. Hòa bình mà ông nội và hai bác tôi đã đánh đổi bằng chính máu xương của mình và cả cuộc đời thương chồng nhớ con của bà nội tôi.
Nhớ lại khoảnh khắc lịch sử của ngày Bắc - Nam sum họp một nhà, việc đầu tiên cha làm là chở bà nội “đi tìm con”! Hành trình mang theo là bức di ảnh trắng đen của bác tôi cùng tờ giấy báo tử của đơn vị. Trong cha, niềm vui xen lẫn nỗi buồn thật khó diễn tả thành lời. Cha vui niềm vui của những ngày được sống cùng bà nội trong “hòa bình”, được “trở về” từ khói lửa chiến tranh; cha buồn vì thấu hiểu được nỗi băn khoăn, day dứt của bà nội với “ước nguyện chưa thành” là mong muốn tìm được mộ phần của con mình. Nhưng, bác tôi đã vĩnh viễn nằm lại đâu đó trong lòng đất mẹ quê hương…
Và ngày nay, tôi tiếp tục hành trình của cha cũng như cha đã từng chở bà nội “đi tìm con”, đó là “chở cha đi tìm anh”. Cha tôi tên là Thi Văn Cho, sinh năm 1949, tại ấp Mới 1, xã Mỹ Hạnh Nam, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An cũ (nay là xã Mỹ Hạnh, tỉnh Tây Ninh). Cũng như bao nhà miền quê của xã Mỹ Hạnh anh hùng, cha tôi có thói quen treo các bằng Tổ quốc ghi công, bằng liệt sĩ, bằng chứng nhận gia đình truyền thống cách mạng trên tường nhà. Đằng sau mỗi tấm bằng ấy là những câu chuyện hào hùng nhưng cũng nhuốm màu bi tráng, bởi đó là sự hy sinh máu xương của những người thân yêu nhất để đổi lấy hòa bình hôm nay.



