BÁC TÔN
BÁC TÔN
Bác Tôn sinh ngày 20/8/1888 tại Cù lao Ông Chưởng, hạt Long Xuyên (nay là xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang). Xuất thân từ một gia đình nông dân nhưng sớm rời quê hương để làm thợ máy tại Sài Gòn, ông sớm giác ngộ tinh thần cách mạng từ phong trào công nhân. Năm 1919, khi đang làm thợ máy trên chiến hạm France của thực dân Pháp, Tôn Đức Thắng đã tham gia cuộc phản chiến của binh sĩ Pháp tại Biển Đen để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga. Hình ảnh ông kéo lá cờ đỏ trên chiến hạm đã trở thành một dấu mốc quan trọng, thể hiện tinh thần đoàn kết quốc tế vô sản ngay từ những ngày đầu. Năm 1929, Bác Tôn bị thực dân Pháp bắt giam và đày ra nhà tù Côn Đảo với án khổ sai 20 năm. Tại đây, ông không chỉ giữ vững khí tiết người cộng sản mà còn biến nhà tù thành trường học cách mạng. Dù bị tra tấn dã man và bị giam cầm suốt 15 năm, ông vẫn là điểm tựa tinh thần cho các đồng chí, lãnh đạo các cuộc đấu tranh giành quyền sống ngay trong lòng địch. Sau khi Cách mạng Tháng Tám thành công, Bác Tôn giữ nhiều trọng trách quan trọng của Đảng và Nhà nước. Năm 1969, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, ông được bầu làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.



