BÁC TÔN: CUỘC ĐỜI BÌNH THƯỜNG MÀ VĨ ĐẠI
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang Lớp: K15A.SPANH Trường Đại học Hải Dương

Câu chuyện bắt đầu từ vùng đất Cù lao Ông Hổ (An Giang), nơi cậu bé Tôn Đức Thắng sinh ra vào năm 1888 trong một gia đình nông dân hiền lành. Với dòng máu hào hiệp của người miền Tây và tinh thần yêu nước sớm giác ngộ, chàng thanh niên họ Tôn đã rời quê lên Sài Gòn, trở thành người thợ máy và hòa mình vào phong trào công nhân đang hình thành.
Dấu ấn quốc tế đầu tiên trong cuộc đời cách mạng của ông diễn ra vào năm 1919 trên Biển Đen. Khi đó, với tư cách là lính thợ trên chiến hạm France, ông đã dũng cảm kéo lá cờ đỏ để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga, chống lại sự can thiệp của các nước đế quốc. Trở về nước, ông sáng lập Công hội bí mật vào năm 1920, đặt nền móng quan trọng cho phong trào công nhân Việt Nam chuyển từ tự phát sang tự giác.
Cuộc đời ông là một bản hùng ca về ý chí sắt đá qua 15 năm bị giam cầm tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Bị thực dân Pháp kết án 20 năm tù khổ sai vào năm 1929, ông không những không gục ngã mà còn cùng các đồng chí biến nhà tù thành trường học cách mạng, sẵn sàng hy sinh thân mình để che chở cho đồng đội trước những trận đòn roi tàn bạo của kẻ thù.
Sau Cách mạng Tháng Tám, Bác Tôn trở về và sát cánh cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo đất nước. Với sự tin tưởng tuyệt đối từ Bác Hồ, ông đã kinh qua nhiều trọng trách: từ Bộ trưởng Bộ Nội vụ đến Trưởng ban Thường trực Quốc hội và Phó Chủ tịch nước. Khi Bác Hồ qua đời vào năm 1969, Bác Tôn được Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước, tiếp tục đưa con thuyền cách mạng đến ngày thống nhất Bắc - Nam liền một dải.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Dù đứng ở vị trí nguyên thủ quốc gia, Bác Tôn vẫn giữ nguyên nếp sống của một người thợ. Người dân vẫn thường thấy vị Chủ tịch nước tự mình lau chùi, sửa chữa chiếc xe đạp cũ hay chiếc radio hỏng trong những ngày nghỉ. Có lần, thấy Bác mặc chiếc áo cũ được nối thêm một khúc vải cho khỏi ngắn, một cán bộ đã xúc động hỏi lý do, Bác chỉ cười độ lượng: “Chủ tịch nước mặc áo nối thì dân mới có đủ cơm ăn”. Tấm lòng liêm khiết của ông còn thể hiện qua việc ba lần từ chối nhà riêng do Trung ương cấp vì muốn sống giản dị như bao người dân khác.
Tháng 10 năm 1975, lần đầu tiên về thăm quê hương sau bao năm xa cách, ông chỉ ghé lại khoảng 45 phút để thăm hỏi bà con rồi vội vã ra Bắc tiếp tục lo việc nước. Sự khiêm tốn, không bao giờ nói về công lao cá nhân đã khiến ông trở thành một "nhà cách mạng kiểu mẫu" trong mắt bạn bè quốc tế.
Bác Tôn qua đời vào năm 1980, để lại cho dân tộc di sản quý giá nhất chính là "chất Người" Tôn Đức Thắng. Đó là sự hòa quyện giữa khí chất hào hiệp Nam Bộ, tài năng sáng tạo của người công nhân và sự khiêm tốn, trong sáng của một người cộng sản chân chính. Đúng như lời Bác Hồ đã từng khẳng định khi trao tặng Huân chương Sao Vàng đầu tiên cho ông: "Đồng chí Tôn Đức Thắng là một gương mẫu đạo đức cách mạng... suốt đời hết lòng hết sức phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân".



