Bác Tư (Nguyễn Văn Tư)
Thái Bình, hậu phương vững chắc trong kháng chiến chống Mỹ, đã sinh ra những câu chuyện anh hùng. Một trong số đó là câu chuyện về Bác Tư (Nguyễn Văn Tư), chiến sĩ công binh thầm lặng, người con của làng ven sông Trà Lý.
Nhiệm vụ của Bác Tư và đồng đội là giữ vững Cầu Hiệp, mạch máu giao thông trọng yếu chi viện miền Nam, với lời thề sắt son: "Cầu không thể gãy".
Đỉnh điểm khốc liệt là đêm tháng 7 năm 1968. Sau đợt bom dội của máy bay địch, cầu Hiệp bị sập một nhịp và nguy hiểm hơn, một quả bom nổ chậm nằm ngay cạnh mố cầu còn lại. Chuyến tàu chở quân nhu sắp tới, cầu phải thông trước rạng sáng.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Bác Tư bước vào trận chiến riêng. Trong khi đồng đội căng mình bắc cầu phao, Bác Tư bò lại gần "thần chết". Với sự bình tĩnh tuyệt đối và kỹ năng đã tôi luyện, Bác đã dành gần hai giờ đồng hồ để vô hiệu hóa thành công kíp nổ quả bom.
Nhờ sự hy sinh thầm lặng ấy, cầu phao tạm được nối, và chuyến tàu chi viện kịp thời qua cầu an toàn trong đêm.
Sau này, Bác Tư thường nói: "Cái sợ lớn nhất không phải là chết, mà là mình không hoàn thành nhiệm vụ. Cầu phải đứng vững."
Kỷ niệm về Bác Tư và trận đánh Cầu Hiệp là biểu tượng cho tinh thần kiên cường và trách nhiệm của hậu phương Thái Bình, một bài học lịch sử vô giá về những người lính thầm lặng đã giữ vững "mạch máu quê hương" trong suốt những năm tháng khói lửa.



