Bác Vá Xe Đầu Chợ
Trong những năm chiến tranh ở miền Nam, một người vá xe đạp đầu chợ đã dùng tiệm nhỏ của mình để báo tin, che chở và giúp nhiều người qua lại an toàn giữa phố đông.
Những năm cuối thập niên 1960, đầu khu chợ Bình Tây có một góc vá xe đạp nhỏ của ông Huỳnh Văn Được. Chỉ là mái bạt thấp, chiếc bơm tay, thau nước vá ruột xe, vài chiếc cờ lê và cái ghế gỗ cũ. Từ sáng sớm đến tối mịt, người đi chợ, học sinh, người chở hàng đều ghé bơm bánh, vá săm, siết lại con ốc lỏng. Tiếng bơm phì phò, tiếng cờ lê lách cách hòa vào âm thanh ồn ã của khu chợ. Ai cũng nghĩ ông chỉ là bác thợ nghèo sống nhờ chiếc xe đạp của thiên hạ. Nhưng nhờ ngồi ngay đầu chợ, ông nhìn rõ các ngả đường đổ vào. Ai quen mặt, ai lạ mặt, có điều gì bất thường – ông thường nhận ra rất nhanh. Ông dùng những dấu hiệu tưởng như vô tình: Treo chiếc bơm đứng thẳng vào cột: khu vực yên ổn. Đặt chiếc bơm nằm ngang dưới đất: có người theo dõi. Lật ngược cái ghế gỗ: tuyệt đối không nên dừng lại. Một buổi sáng, có thanh niên đạp xe đến gần, định ghé như thường lệ. Đúng lúc ấy, ông thấy mấy người lạ đang đứng phía đối diện quan sát. Không nói một lời, ông lặng lẽ đặt chiếc bơm nằm ngang dưới đất rồi cúi xuống chùi bánh xe. Thanh niên vừa thấy liền quay đầu xe: “Thôi chú, con nhớ còn quên mua đồ.” Rồi đạp đi hướng khác. Mấy người lạ bước tới hỏi: “Nó ghé đây làm gì?” Ông Được nhún vai: “Tôi còn chưa kịp vá xe cho nó.” Họ nhìn quanh rồi bỏ đi. Có lần trời nắng gắt, ông còn kéo tấm bạt cho người lạ ngồi trú vài phút đến khi an toàn mới rời đi. Có hôm ai đó đói bụng, ông dúi ổ bánh mì trong hộp đồ nghề rồi giả vờ quay sang sửa xe khác. Con trai ông hỏi: “Ba giúp người hoài, được gì đâu?” Ông cười: “Có khi một cái vá nhỏ giữ được cả chuyến đi.” Ngày đất nước hòa bình, góc vá xe đầu chợ vẫn còn đó thêm nhiều năm. Người cũ đi ngang thường ghé bơm bánh, uống ly trà và nhắc chuyện xưa. Bác vá xe đầu chợ năm ấy là biểu tượng của sự nhanh trí, nghĩa hiệp và tấm lòng thầm lặng của người dân miền Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.



