Bài viết

Bài 3 : Hoàng Thị Lan

Hưng Yên06/01/2026Lê Thị Thúy An (10a9)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều thứ bảy, lớp em được tham dự buổi gặp mặt nhân chứng lịch sử với cựu thanh niên xung phong Hoàng Thị Lan, người từng chiến đấu và phục vụ ở tuyến lửa Trường Sơn. Em đã nghe rất nhiều câu chuyện về chiến tranh, nhưng chỉ đến khi nhìn thấy đôi mắt đã đục mờ nhưng vẫn sáng của bà, em mới cảm nhận được “thời hoa lửa” thật sự gần đến thế nào.

Bà Lan kể, năm bà vừa tròn mười bảy tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn đang tập đánh vần thơ tình đầu đời, bà đã khoác ba lô lên đường. “Ngày ấy trẻ lắm, sợ chứ,” bà cười hiền, “nhưng thương đất nước hơn sợ chết.”

Bà cùng đơn vị mở đường Trường Sơn trong những năm ác liệt nhất. Họ đào đất, phá đá dưới bom B52, lấp hố bom, khiêng thương binh, chuyển hàng… tất cả trong tiếng gầm của máy bay và mưa rừng xối xả. Bà nói có những đêm đứng gác lạnh đến tím người, nhưng chẳng ai dám run, vì nếu đèn pin của máy bay địch quét trúng, cả đơn vị có thể không còn ai sống.

Rồi bà kể về người bạn thân nhất – chị Hường, bằng tuổi bà. Một lần, khi đơn vị đang san lại nền đường, tiếng máy bay lao đến. Cả nhóm chạy vào hầm, nhưng chị Hường quay ngược lại để đỡ một thùng gạo bị trượt khỏi xe. Bom nổ. Bà Lan dừng kể, đôi bàn tay run lên. “Bạn ấy… nằm lại ngay cạnh con đường mà bọn bà vừa mở. Bằng tuổi mấy đứa đấy,” bà nói, nhìn thẳng vào chúng em.

Em nghe mà nghẹn lại.

Sau phút im lặng, bà lại cười, nhưng nụ cười ấy khiến em xót xa:

– Hồi đó đói, rét, sợ… có hết. Nhưng tụi bà sống đẹp lắm. Sống vì nhau, vì Tổ quốc. Ở cái tuổi mười bảy, đôi mươi – đẹp như hoa, mà rực cháy như lửa.

Em nhìn lên gương mặt bà – từng nếp nhăn như cũng khắc lại vết tích của cả một thời “hoa lửa”. Em bỗng nhận ra: tuổi trẻ của bà không được ngồi phòng học mát mẻ, không được chụp ảnh, cười nói như chúng em. Tuổi trẻ ấy gánh đất nước trên vai, đổi bằng máu, bằng nước mắt và những điều dang dở mãi mãi.

Khi buổi gặp mặt kết thúc, bà Lan nắm lấy tay em:

– Các cháu sinh ra trong hòa bình là nhờ bao người ngã xuống. Đừng để thời bình làm mình sống mờ nhạt nhé.

Em không nói được gì, chỉ khẽ gật đầu. Trong tim em như bừng lên một bông hoa lửa – đỏ thắm, kiêu hãnh, nhắc em phải sống xứng đáng hơn, học tốt hơn, tử tế hơn.

Và từ hôm ấy, “thời hoa lửa” không còn là bài học trong sách giáo khoa nữa – mà là câu chuyện thật, là tiếng vọng của tuổi trẻ đã cháy hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn