Bài viết

BÀI 6: CON ĐƯỜNG ĐẤT ĐỎ

CON ĐƯỜNG ĐẤT ĐỎ

Tây Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Quế Anh (an ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ, có những hình ảnh tuy giản dị nhưng lại in sâu vào ký ức của cả một thế hệ. Đó không phải là những chiến công lẫy lừng hay những trận đánh vang dội, mà là những con đường – những con đường đất đỏ lặng lẽ trải dài qua làng quê, qua rừng núi, gắn liền với bước chân của biết bao người lính. Con đường ấy không chỉ là lối đi, mà còn là chứng nhân của lịch sử, của ý chí và lòng yêu nước. Ở một vùng quê miền Đông Nam Bộ, nơi đất đỏ bazan trải dài, có một con đường nhỏ nối từ làng ra bìa rừng. Bình thường, đó chỉ là con đường quen thuộc để người dân đi làm rẫy, chở lúa, gánh nước. Nhưng khi chiến tranh nổ ra, con đường ấy trở thành tuyến hành quân quan trọng của bộ đội. Ngày cũng như đêm, từng đoàn chiến sĩ lặng lẽ đi qua. Bước chân họ in trên nền đất đỏ, để lại những dấu vết nối tiếp nhau không dứt. Có những hôm trời nắng gắt, đất khô bụi bay mù mịt; có những ngày mưa lớn, con đường trở nên lầy lội, trơn trượt. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, bước chân của người lính vẫn không dừng lại. Những người lính hành quân trên con đường ấy phần lớn còn rất trẻ. Họ mang theo balo đơn sơ, bên trong là vài bộ quần áo, ít lương thực và những kỷ vật nhỏ bé từ gia đình. Có người mang theo bức ảnh của mẹ, có người giữ lá thư của người thân. Tất cả đều mang trong tim một niềm tin mãnh liệt: chiến đấu để bảo vệ quê hương, để đất nước được hòa bình. Người dân trong làng đã quen với hình ảnh ấy. Mỗi khi thấy bộ đội đi qua, họ lại lặng lẽ dõi theo. Có người mang nước ra mời, có người đưa thêm củ khoai, nắm cơm. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt luôn chứa đựng sự yêu thương và tin tưởng. Con đường đất đỏ vì thế không chỉ có dấu chân của người lính, mà còn thấm đượm tình cảm của nhân dân. Có những đêm trăng sáng, đoàn quân hành quân trong im lặng. Ánh trăng chiếu xuống con đường, soi rõ từng bước chân đều đặn. Không tiếng nói chuyện, không ánh đèn, chỉ có tiếng lá cây xào xạc và nhịp bước vững vàng. Trong không gian tĩnh lặng ấy, mỗi người lính đều có những suy nghĩ riêng, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung.

Chiến tranh ngày càng ác liệt, con đường đất đỏ nhiều lần bị bom đạn cày xới. Có đoạn bị hố bom làm gián đoạn, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, người dân và bộ đội lại cùng nhau san lấp, nối lại con đường. Dường như con đường ấy không thể bị chia cắt, bởi nó được xây dựng không chỉ bằng đất, mà còn bằng ý chí và quyết tâm.

Nhiều người lính đã đi qua con đường ấy và không trở về. Dấu chân của họ dừng lại ở một nơi nào đó trên chiến trường. Nhưng con đường vẫn còn, tiếp tục đón những bước chân khác. Nó như một dòng chảy không ngừng, mang theo bao thế hệ nối tiếp nhau vì mục tiêu chung của dân tộc.

Sau ngày đất nước hòa bình, con đường đất đỏ được mở rộng, có nơi đã được trải nhựa, trở thành con đường khang trang hơn. Xe cộ qua lại đông đúc, cuộc sống của người dân cũng đổi thay. Nhưng với những người đã từng sống trong thời chiến, con đường ấy vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt.

Mỗi khi đi trên con đường năm xưa, họ lại nhớ về những đoàn quân lặng lẽ hành quân, nhớ về những ngày gian khó nhưng đầy tình nghĩa. Dấu chân ngày ấy có thể đã bị xóa đi theo thời gian, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn.

Con đường đất đỏ không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là biểu tượng của một thời kỳ lịch sử. Nó nhắc nhở mỗi người về những hy sinh thầm lặng, về ý chí kiên cường và lòng yêu nước của cha ông. Từ những bước chân giản dị trên con đường ấy, một hành trình lớn lao của dân tộc đã được viết nên.

Ngày nay, thế hệ trẻ có thể không còn thấy những đoàn quân hành quân như xưa, nhưng khi được nghe kể lại, khi được nhìn thấy những hình ảnh, câu chuyện về con đường đất đỏ, các em sẽ hiểu hơn về quá khứ. Từ đó, các em biết trân trọng cuộc sống hiện tại và có ý thức gìn giữ, phát huy những giá trị tốt đẹp mà lịch sử đã để lại.

Con đường đất đỏ vẫn nằm đó, lặng lẽ nhưng bền bỉ. Dù thời gian có trôi qua, dù cảnh vật có thay đổi, ý nghĩa của nó vẫn không hề phai nhạt. Đó là con đường của ký ức, của niềm tin và của một dân tộc luôn vững bước tiến về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn