Bài Ca "Chậm Rãi" Của Văn Công
Đội văn công xung kích của chị Thúy thường phải đi bộ hàng chục cây số để đến phục vụ bộ đội. Để giữ sức và duy trì tốc độ đều đặn cho cả đoàn, chị Thúy không hát những bài ca hùng tráng mà thường hát những bài ca dân ca với nhịp điệu chậm rãi, thư thái. Nhịp điệu chậm rãi đó đã trở thành một "công cụ đo tốc độ" hành quân, giúp mọi người giữ hơi, tiết kiệm sức lực mà vẫn đảm bảo tinh thần lạc quan.


