Cựu chiến binh

Bài Ca Không Bao Giờ Quên

Trong buổi giao lưu "Câu chuyện thời hoa lửa" với các đoàn viên thanh niên, ông Lệnh run run cầm trên tay tấm ảnh đen trắng đã ố màu. Đó là bức ảnh chụp ông đứng gác bên cạnh Đại tướng dưới tán rừng săng lẻ.

Tuyên Quang30/07/2026Xã Yên Hoa (Đoàn xã Yên Hoa)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những ngày tháng khói lửa ấy. Người cựu chiến binh Vương Quốc Lệnh giờ đây tóc đã bạc màu sương gió, đôi chân từng băng rừng lội suối năm xưa nay đã chậm chạp hơn. Nhưng mỗi khi nhắc đến cái tên "anh Hai Mạnh" – Đại tướng Chu Huy Mân, đôi mắt ông lại rực sáng như thuở đôi mươi.

Trong buổi giao lưu "Câu chuyện thời hoa lửa" với các đoàn viên thanh niên, ông Lệnh run run cầm trên tay tấm ảnh đen trắng đã ố màu. Đó là bức ảnh chụp ông đứng gác bên cạnh Đại tướng dưới tán rừng săng lẻ.

Ông kể: "Các cháu biết không, ngày đó bác và đồng đội không ai nghĩ mình sẽ trở thành anh hùng. Chúng bác chỉ nghĩ đơn giản: Đất nước còn giặc thì mình phải đi. Bảo vệ bác Hai Mạnh không chỉ là bảo vệ một vị Tướng, mà là bảo vệ ngọn cờ đầu của Khu 5. Bác Hai thường dạy: 'Cán bộ phải thương lính như con, lính thương cán bộ như cha anh'. Chính tình cảm đó đã giúp chúng bác vượt qua những cơn sốt rét rừng, những trận đói quay quắt và cả những hy sinh mất mát".

Giọng ông trầm xuống, nghẹn ngào: "Có những đồng đội cùng làm nhiệm vụ bảo vệ với bác, sáng còn chia nhau nửa củ sắn, chiều đã nằm lại vĩnh viễn dưới tán rừng già. Họ mãi mãi tuổi hai mươi để hôm nay các cháu có được bầu trời xanh hòa bình này".

Câu chuyện của ông Vương Quốc Lệnh không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà là ngọn lửa được truyền trao. Ngọn lửa ấy nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Lịch sử không phải là những trang sách khô khan, mà được viết bằng máu, bằng mồ hôi và bằng cả tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của những người như ông Lệnh, như Đại tướng Chu Huy Mân.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn