Bài ca không quên và giọt nước mắt giữa rừng già
Đằng sau những giai điệu hào hùng và sâu lắng của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn là một nỗi đau thấu tâm can mà ông và vợ mang theo suốt đời. Trong những năm tháng hoạt động tại chiến khu Tây Ninh ác liệt, do điều kiện thiếu thốn, không có sữa và thuốc men, vợ chồng ông đã phải gạt nước mắt tự tay chôn cất đứa con gái nhỏ mới 6 tháng tuổi ngay giữa rừng già, ngay trong lúc tiếng pháo bầy của địch đang nã dồn dập xung quanh. Mất mát tột cùng ấy không làm người chiến sĩ gục ngã, mà hóa thành sức mạnh để ông cầm bút viết nên những nốt nhạc rớm máu. Bài hát "Bài ca không quên" ra đời sau ngày hòa bình không chỉ là lời tự sự của riêng ông, mà là tiếng lòng của hàng triệu cựu chiến binh, tự nhắc nhở bản thân và thế hệ sau tuyệt đối không bao giờ được phép quên đi những đồng đội đã ngã xuống, và không được quên cái giá quá đắt của sự bình yên.



