BÀI CA SAU NGÀY TRỞ VỀ
BÀI CA SAU NGÀY TRỞ VỀ
Ngày hòa bình, người lính già trở về làng với mái tóc đã pha sương. Ông không mang theo huân chương lấp lánh, chỉ có chiếc ba lô cũ và vài kỷ vật.
Mỗi dịp họp mặt, ông lại kể cho lớp trẻ nghe về những năm tháng chiến đấu. Ông không nói nhiều về gian khổ, chỉ nhắc đến tình đồng đội và niềm tin chiến thắng.
Một hôm, trong buổi sinh hoạt Đoàn, ông cất tiếng hát bài ca hành quân năm xưa. Giọng đã khàn, nhưng vẫn đầy xúc động. Cả hội trường lặng đi.
Ông nói: “Thời của chúng tôi là hoa lửa. Thời của các cháu là xây dựng và giữ gìn.”
Bài ca ấy không chỉ là ký ức, mà là lời nhắn gửi. Ngọn lửa năm xưa giờ chuyển thành trách nhiệm hôm nay.
Và như thế, thời hoa lửa không chỉ nằm trong quá khứ – nó sống tiếp trong trái tim những người biết trân trọng hòa bình.



