Bãi cát quê hương trong lòng tàu
Những thủy thủ tàu không số khi rời bến thường mang theo một lọ nhỏ đựng cát trắng của quê hương miền Bắc. Mỗi khi vượt qua vĩ tuyến 17, đối mặt với bão tố hay tàu chiến địch, họ lại mang lọ cát ra nhìn để nhớ về gia đình, về miền quê yêu dấu. Nắm đất ấy mang theo hơi ấm của mẹ, lời dặn của cha và sức mạnh của cả dân tộc. Khi tàu cập bến miền Nam an toàn, họ lặng lẽ rắc một ít cát miền Bắc hòa vào cát miền Nam như một biểu tượng của sự thống nhất sớm muộn. Hành động giản đơn nhưng chứa đựng khát
Những thủy thủ tàu không số khi rời bến thường mang theo một lọ nhỏ đựng cát trắng của quê hương miền Bắc. Mỗi khi vượt qua vĩ tuyến 17, đối mặt với bão tố hay tàu chiến địch, họ lại mang lọ cát ra nhìn để nhớ về gia đình, về miền quê yêu dấu. Nắm đất ấy mang theo hơi ấm của mẹ, lời dặn của cha và sức mạnh của cả dân tộc. Khi tàu cập bến miền Nam an toàn, họ lặng lẽ rắc một ít cát miền Bắc hòa vào cát miền Nam như một biểu tượng của sự thống nhất sớm muộn. Hành động giản đơn nhưng chứa đựng khát vọng cháy bỏng của những người lính biển: đi để trở về, đánh để đất nước không còn chia cắt, để màu cát trắng của Tổ quốc mãi mãi liền một dải từ địa đầu Móng Cái đến mũi Cà Mau.


