Bài hát trong đêm Trường Sơn

Bài hát trong đêm Trường Sơn
Đêm ấy, mưa rừng xối xả. Đơn vị vừa hành quân xong, ai cũng mệt lả sau nhiều ngày băng núi. Trong căn hầm nhỏ tối om, tiếng pháo vọng về từng hồi nặng nề.
Thu Hà ôm cây đàn đã sờn mép, khẽ hỏi:
— “Các anh có muốn nghe hát không?”
Một chiến sĩ cười mệt:
— “Bom đạn thế này… hát còn ai nghe nữa chị?”
Thu Hà ngồi xuống bên ngọn đèn dầu nhỏ rồi cất tiếng hát. Giọng cô không lớn, nhưng ấm và trong như dòng suối giữa đại ngàn. Tiếng hát khiến căn hầm im lặng hẳn. Có người lính đang lau súng bỗng dừng tay, người khác lặng lẽ nhìn về quê nhà trong ký ức.
Khi bài hát kết thúc, một chiến sĩ trẻ nói nhỏ:
— “Nghe chị hát… em thấy mình nhất định sẽ sống để trở về.”
Thu Hà chỉ mỉm cười, siết chặt cây đàn vào lòng.


