BÀI THI: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (2)
Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những trang văn không chỉ để đọc, mà để chúng ta soi mình và tôn thờ như một "bàn thờ của Tổ quốc". Một trong số đó là Vượt Côn Đảo của nhà văn Phùng Quán – cuốn tiểu thuyết đầu tay đã khắc họa một thế hệ những người làm cách mạng sôi nổi, đầy nhiệt huyết giữa chốn “địa ngục trần gian”. Thời gian có thể bụi phủ mờ lên những trang sách, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một “thời hoa lửa”, nơi những người con ưu tú nhất đã sống, chiến đấu và ngã xuố
BÀI THI: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Tác phẩm: Vượt Côn Đảo – Khát vọng tự do giữa trùng dương sóng dữ
Tác giả: Thân Vũ Huy
Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những trang văn không chỉ để đọc, mà để chúng ta soi mình và tôn thờ như một "bàn thờ của Tổ quốc". Một trong số đó là Vượt Côn Đảo của nhà văn Phùng Quán – cuốn tiểu thuyết đầu tay đã khắc họa một thế hệ những người làm cách mạng sôi nổi, đầy nhiệt huyết giữa chốn “địa ngục trần gian”. Thời gian có thể bụi phủ mờ lên những trang sách, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một “thời hoa lửa”, nơi những người con ưu tú nhất đã sống, chiến đấu và ngã xuống vì độc lập, tự do.
Bước vào thế giới của Vượt Côn Đảo, chúng ta đối mặt với một thực tại tàn khốc tại nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Côn Đảo hiện lên không có Diêm Vương nhưng lại có chúa đảo Giắc-ty hung ác – kẻ được gọi là “Cá mập” khát máu, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu tù nhân dưới những chiếc dùi cui mây và những con đường rải nhựa nóng bỏng. Thế nhưng, chính trong sự đọa đày với vạc dầu, róc thịt ấy, ý chí của những người chiến sĩ cách mạng lại tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Họ không chỉ đấu tranh để tồn tại, mà còn đấu tranh để giữ vững nhân cách và niềm tin sắt đá vào Đảng, vào Bác Hồ.
Ký ức hào hùng và bi tráng nhất của tác phẩm chính là cuộc vượt biển vĩ đại vào tháng 12 năm 1952. Khi con thuyền tự đóng bằng nứa và vải bọc nhựa bị ngấm nước giữa trùng dương, cái chết cận kề, mười đồng chí đã không ngần ngại tình nguyện hy sinh, nhảy xuống biển sâu để con thuyền nhẹ bớt, cứu lấy những hạt giống cách mạng còn lại. Hình ảnh anh Bằng – người chiến sĩ trẻ mới 18 tuổi với mái đầu đầy sẹo, được kết nạp Đảng ngay trước khi gieo mình vào sóng dữ, vẫy tay chào đồng đội với tiếng hô: "Đảng Lao động Việt Nam!!!" mãi mãi là một tượng đài bất tử. Hay Lão Học, người chiến sĩ cộng sản già trước khi bị đại dương nhấn chìm vẫn kịp gửi lại lời nhắn nhủ lay động tâm can: "Chí của Đảng ta, của chúng ta còn rộng hơn bể".
Tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” còn được thể hiện qua cái chết đầy khí phách của đồng chí Bổn trên đỉnh núi đá. Trước họng súng quân thù, anh hiên ngang khẳng định: "Chúng tao sợ chết, chúng tao đã không vượt đảo" rồi gieo mình xuống vực sâu để bảo vệ danh dự người chiến sĩ. Triết lý sống của các anh thật giản đơn nhưng cao đẹp: “Đã có gan chết thì phải có gan sống, sống để chiến đấu đến cùng”. Dù trong cảnh tối tăm, họ vẫn lạc quan học chữ bằng những viên san hô viết lên nền xi măng, vẫn tổ chức diễn kịch Táo quân đêm giao thừa để đè bẹp sự đói khát và khủng bố.
Bản hùng ca ấy khép lại bằng ngày trở về vinh quang của 123 người chiến sĩ gang thép vào năm 1954, sau chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng. Sự gặp lại đầy xúc động giữa Du và Thơm – đôi bạn chiến đấu với mối tình vượt qua cả sự tra tấn dã man của phòng nhì – đã viết tiếp một chương kết hạnh phúc, minh chứng cho sức mạnh của tình yêu và lý tưởng.
Câu chuyện về Vượt Côn Đảo không chỉ là một kỷ niệm về thời hoa lửa, mà còn là bài học sâu sắc về lý tưởng sống cho thế hệ trẻ hôm nay. Nhìn vào tấm gương của các anh, chúng ta – những thanh niên của thời đại hòa bình – tự hỏi rằng mình đã làm được gì cho Tổ quốc? Như lời chiêm nghiệm: “Vượt Côn Đảo là vượt những chân trời nhỏ hẹp của tầm nhìn”, chúng ta hiểu rằng để có được độc lập hôm nay, cha ông đã phải đánh đổi bằng cả máu xương và những lần “vượt lên chính mình” giữa nghịch cảnh. Khép lại những trang sách của Phùng Quán, hình ảnh những người chiến sĩ hiên ngang trước sóng dữ vẫn mãi là biểu tượng bất khuất, thúc giục chúng ta sống sao cho xứng đáng, để viết tiếp những trang sử mới cho một Việt Nam hùng cường. Các anh vẫn sống mãi, như những huyền thoại bất tử giữa lòng dân tộc.



