Bài thi: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (3)
Trong những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi đất nước chìm trong khói lửa, có một cô gái trẻ đã sống và chiến đấu như một ngọn lửa không bao giờ tắt – Lê Thị Hồng Gấm.
Bài thi: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Tác phẩm: Lê Thị Hồng Gấm – ngọn lửa tuổi 19 giữa những năm tháng kháng chiến
Tác giả: Tăng Thị Ngọc Ái
Trong những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi đất nước chìm trong khói lửa, có một cô gái trẻ đã sống và chiến đấu như một ngọn lửa không bao giờ tắt – Lê Thị Hồng Gấm.
Sinh năm 1951 trong một gia đình nông dân tại miền Nam, tuổi thơ của chị gắn liền với chiến tranh và mất mát. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong chị lòng yêu nước và ý chí dấn thân. Tháng 12 năm 1967, khi mới chỉ ở tuổi thiếu nữ, Lê Thị Hồng Gấm chính thức tham gia cách mạng, được giao nhiệm vụ làm giao liên xã – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm .
Những năm 1967–1968, chị hoạt động trong vùng địch kiểm soát gắt gao. Một mình băng qua cánh đồng, len lỏi qua những vòng vây, chị mang theo tài liệu, mệnh lệnh – mang theo cả mạch sống của cách mạng. Có lúc cả tổ giao liên chỉ còn lại một mình chị, nhưng chị vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ . Đến tháng 12 năm 1968, chị được tin tưởng giao nhiệm vụ xã đội phó, không chỉ chiến đấu mà còn vận động nhân dân bám đất, giữ làng, nuôi giấu lực lượng cách mạng .
Ngọn lửa trong chị ngày càng cháy mạnh. Tháng 8 năm 1969, Lê Thị Hồng Gấm được cử làm trung đội phó du kích vành đai liên xã – trực tiếp tham gia chiến đấu . Từ những cánh đồng quê hương, chị cùng đồng đội chiến đấu không ngừng nghỉ, đối mặt với bom đạn, trực thăng, những cuộc càn quét dữ dội của kẻ thù.
Và rồi, buổi chiều định mệnh ngày 18 tháng 4 năm 1970 đã đến.
Hôm ấy, chị cùng hai nữ du kích đi mua lương thực chuẩn bị cho trận đánh đêm. Giữa cánh đồng trống, tiếng trực thăng gầm rú xé toạc bầu trời. Địch phát hiện. Nguy hiểm ập đến trong chớp mắt. Nhưng giữa tình thế ấy, Lê Thị Hồng Gấm không chọn chạy trốn. Chị bình tĩnh chỉ đường cho đồng đội thoát thân, còn mình ở lại, lợi dụng địa hình chiến đấu, thu hút hỏa lực về phía mình .
Giữa làn đạn xối xả, cô gái 19 tuổi ấy đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Sự hy sinh của chị không phải là kết thúc, mà là sự bùng cháy rực rỡ nhất của một đời người. Ngọn lửa ấy không tắt đi, mà lan rộng – lan vào lòng đồng đội, lan vào lịch sử dân tộc. Năm 1971, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân – nhưng danh hiệu



