Bài thơ không hoàn thành
Khoa thích làm thơ nhưng viết rất thật thà. Bạn bè hay bảo thơ anh giống như thư kể chuyện. Một tối, Khoa viết dở bài thơ về mẹ thì có lệnh lên đường. Anh gấp giấy bỏ vào túi, định lúc khác viết tiếp. Sau trận đánh, anh bị thương và được chuyển về tuyến sau. Người y tá tìm thấy tờ giấy, đọc dòng cuối còn bỏ dở: “Con sẽ về khi…” Cô đặt tờ giấy lại bên gối anh. Khi tỉnh, Khoa cầm bút viết tiếp: “Con sẽ về khi đất nước yên hơn.”



