Bài thơ trong chiếc mũ cối cũ
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Vũ Việt Nam trong thời kỳ hậu chiến.
Trong lòng chiếc mũ cối đã bạc màu sương gió chiến trường, tôi luôn ép gập gọn gàng những bài thơ tự sáng tác dành tặng quê hương và gia đình yêu dấu. Mỗi lần nghỉ chân sau chuyến hành quân dài gập ghềnh, tôi lại lấy ra đọc lớn cho anh em nghe, khiến cả tiểu đội lại được một trận cười nghiêng ngả vì những câu từ vừa tếu táo vừa đậm chất hào hoa lính chiến. Tâm hồn người lính chúng tôi lúc nào cũng trẻ trung, lãng mạn và yêu đời như thế, coi mọi gian khổ chỉ là chút gia vị thử thách lòng kiên trung. Thế nhưng, ẩn sau nụ cười rạng rỡ yêu đời ấy là một tình yêu gia đình sâu sắc và lòng yêu nước nồng nàn sục sôi. Nhớ ánh mắt nghẹn ngào của mẹ già ngày tiễn con ra quân, tôi tự hứa với lòng mình phải chiến đấu hết mình để mang lại bình yên cho xóm làng. Quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương, sẵn sàng hy sinh cả tuổi thanh xuân phơi phới cho sự nghiệp giải phóng dân tộc chính là lý tưởng cao đẹp nhất mà thế hệ chúng tôi trọn đời mang theo, dẫu phía trước là chông gai bão lửa.



