BÀI THƠ TRONG TÚI ÁO
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người lính trẻ có thói quen viết thơ.
Anh không phải nhà thơ.
Chỉ đơn giản là mỗi khi nhớ nhà, anh lại viết vài dòng vào giấy.
Có bài viết về mẹ.
Có bài viết về cánh đồng.
Có bài viết về một người con gái ở quê.
Những bài thơ ấy được anh gấp nhỏ và cất trong túi áo.
Người đồng đội thường trêu:
“Bao giờ thành nhà thơ nổi tiếng nhớ cho tôi vào sách nhé.”
Anh cười:
“Thôi, tôi chỉ muốn về nhà.”
Một lần, người đồng đội tìm thấy trong túi áo anh một bài thơ chưa hoàn thành.
Bài thơ nói về một buổi chiều quê.
Anh định viết tiếp sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng anh không có cơ hội.
Người đồng đội giữ lại bài thơ.
Nhiều năm sau, ông trở về quê của bạn.
Ông trao những trang giấy cho gia đình.
Mẹ người lính đọc từng dòng.
Bà không hiểu nhiều về thơ.
Nhưng bà hiểu từng câu viết về quê nhà.
Bà nói:
“Con tôi nhớ nhà đến thế này sao?”
Người đồng đội đáp:
“Vâng. Nó nhớ lắm.”
Bài thơ chưa bao giờ có đoạn kết.
Nhưng gia đình không viết thêm.
Họ muốn giữ nguyên những dòng chữ cuối cùng của anh.
Bởi đôi khi, một tác phẩm chưa hoàn thành lại khiến người ta nhớ về tác giả nhiều hơn.
Nó nhắc rằng người viết từng có một tương lai phía trước.
Một tương lai đã bị lịch sử cắt ngang.
Nhưng những dòng chữ còn lại vẫn tiếp tục sống.



