Bám đất, giữ làng giữa mưa bom bão đạn
Khi Mỹ đưa quân viễn chinh và đồng minh trực tiếp tham chiến ở miền Nam, chiến trường Kiên Giang trở nên ác liệt. Với phương châm "một tấc không đi, một ly không rời", quân và dân Kiên Giang kiên cường bám đất, bám dân, giữ vững vùng căn cứ.
Từ năm 1965, chiến tranh ở miền Nam bước sang giai đoạn khốc liệt. Mỹ và chính quyền Sài Gòn liên tục mở các cuộc hành quân càn quét vào vùng giải phóng của Kiên Giang.
Máy bay ném bom, pháo binh bắn phá, tàu chiến tuần tra trên các tuyến sông nhằm cắt đứt đường tiếp tế của lực lượng cách mạng.
Trước sức mạnh quân sự của đối phương, quân và dân Kiên Giang không đối đầu trực diện mà vận dụng chiến tranh nhân dân.
Ban ngày, nhiều cán bộ và chiến sĩ hòa mình vào nhân dân để giữ bí mật. Ban đêm, lực lượng du kích bất ngờ tập kích đồn bốt, phục kích các đoàn xe quân sự và phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh.
Ở các vùng căn cứ, người dân đào hầm tránh bom, làm hầm bí mật nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và thuốc men cho lực lượng vũ trang.
Nhiều gia đình có ba, bốn thế hệ cùng tham gia kháng chiến.
Nhờ sự đoàn kết giữa quân và dân, nhiều cuộc càn quét của địch không đạt mục tiêu, vùng căn cứ cách mạng vẫn được giữ vững.



