Bám trụ mặt đèo giải cứu đoàn xe vận tải quân sự
Mùa hè năm 1968, các chiến dịch oanh tặc tập trung dữ dội vào các đoạn đường đèo nguy hiểm nhằm đánh chặn dòng khí tài chi viện cho chiến trường phía Nam. Cụ Ngô Văn Hùng cùng các thanh niên cùng quê Phú Khê túc trực 24/24 giờ tại một trọng điểm giao thông để san lấp hố bom ngay sau mỗi đợt không kích.
Đêm tháng 7 năm 1968, một trận dội bom tọa độ bất ngờ đã làm sạt lở hàng chục mét khối đất đá, cày nát mặt đường nhựa và làm sập một phần vách đèo. Một chiếc xe tải quân sự chở đạn pháo đi đầu bị trượt bánh vào rãnh sạt lở, nguy cơ lật xuống vực sâu và làm ách tắc toàn bộ đoàn xe phía sau.
Không chờ lực lượng xe gạt đến hỗ trợ, cụ Hùng cùng tiểu đội đã lao ra giữa cơn mưa rừng. Cụ Hùng trực tiếp chui xuống gầm xe trong điều kiện đất đá trên vách taluy vẫn tiếp tục sạt rào rào, dùng xà beng nậy đòn đòn đẩy và kê các bao cát gia cố vào gầm bánh xe. Một đợt sóng xung kích từ quả pháo nổ cách đó không xa hất văng đất đá làm cụ Hùng bị thương ở tay và giập phần mềm ở vai. Nén đau dữ dội, cụ vẫn cùng đồng đội kiên trì đẩy đòn cho đến khi chiếc xe kéo nhích được chiếc xe tải thoát khỏi rãnh sạt an toàn. Đoàn xe chở đạn tiếp tục lăn bánh qua đèo trước khi trời sáng.



