Bản đồ bằng cát
Nhiệm vụ của đơn vị là mở đường, sửa cầu, bảo đảm tuyến hành quân.
Có những nơi không có bản đồ chi tiết.
Buổi tối, anh đại đội trưởng thường lấy cành cây vẽ sơ đồ ngay trên nền cát.
Anh vừa vẽ vừa nói:
"Mai đi theo hướng này. Qua con suối sẽ gặp cây dầu lớn."
Mọi người chăm chú nhìn.
Sáng hôm sau, đúng như bản đồ vẽ trên cát, đơn vị đến nơi an toàn.
Từ đó, chúng tôi gọi vui là "tấm bản đồ không giấy".
Người dân Campuchia nhiều lần giúp bộ đội chỉ đường.
Có cụ già chống gậy đi trước hàng cây số để dẫn đơn vị tránh vùng còn nhiều nguy hiểm.
Khi chia tay, cụ chắp hai tay trước ngực.
Chúng tôi cũng cúi đầu đáp lễ.
Không cần nhiều lời, ai cũng hiểu đó là tình cảm chân thành giữa những con người từng trải qua chiến tranh.
Có những cây cầu vừa sửa xong lại phải làm lại vì mưa lũ.
Có đồng đội bị thương khi làm nhiệm vụ mở đường.
Dẫu vậy, không ai nản lòng.
Chúng tôi hiểu rằng mỗi cây cầu được thông là thêm một con đường cho cuộc sống trở lại.
Xây dựng luôn khó hơn phá hủy. Sau chiến tranh, những người lính không chỉ biết cầm súng mà còn biết dựng cầu, mở đường và giúp nhân dân ổn định cuộc sống. Đó là bài học về trách nhiệm, lòng nhân ái và khát vọng hòa bình.



