Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Bàn học vẫn mở trang cũ”

“Bàn học vẫn mở trang cũ”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê yên bình thuộc Nam Đàn, có một ngôi nhà nhỏ nằm nép mình sau hàng tre già. Trong căn buồng phía trong, có một góc bàn học mà suốt bao năm, gần như không ai dám chạm vào.

Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mặt bàn đã nhẵn bóng theo thời gian. Trên đó, cuốn vở vẫn mở ra ở một trang còn dang dở. Những dòng chữ viết tay nắn nót, ngay ngắn, dừng lại ở giữa câu. Một cây bút bi đặt chéo trên trang giấy, như thể người viết chỉ vừa tạm dừng, rồi sẽ quay lại ngay sau đó.

Nhưng người ấy… đã không bao giờ quay lại.

Ngày anh rời nhà, trời vẫn còn sớm. Sương còn phủ trên những lối đi nhỏ, và tiếng gà gáy chưa dứt. Anh mặc chiếc áo đơn sơ, đứng ở cửa, ngoái lại nhìn căn buồng quen thuộc.

Cha anh đứng tựa cột nhà, không nói nhiều. Ông vốn là người ít lời. Chỉ khi anh bước ra khỏi cửa, ông mới khẽ hỏi:
“Đi rồi… có nhớ đường về không con?”

Anh cười, giọng nhẹ tênh:
“Con đi rồi sẽ về mà cha.”

Câu nói ấy, về sau, trở thành điều khiến ông nhớ mãi.

Hôm đó, anh đi vội. Trước khi đi, anh còn đang ngồi học. Cuốn vở chưa kịp đóng, bài tập chưa kịp làm xong. Anh đặt bút xuống, đứng dậy theo tiếng gọi ngoài ngõ, rồi cứ thế rời đi.

Không ai nghĩ rằng, đó là lần cuối cùng anh ngồi ở bàn học ấy.

Tin báo về vào một buổi trưa lặng gió. Người trong làng đến đông, nhưng không ai dám nói to. Người cha đứng lặng, tay nắm chặt mép bàn, mắt nhìn vào cuốn vở đang mở. Ông không khóc. Chỉ là từ hôm đó, ông không cho ai dọn dẹp góc bàn ấy nữa.

Có người khuyên:
“Để lâu bụi bặm, nên dọn đi cho đỡ nhớ.”

Ông lắc đầu, giọng chậm rãi:
“Nó đi chưa kịp học xong… cứ để vậy.”

Từ đó, góc bàn học trở thành một nơi lặng im đặc biệt trong ngôi nhà. Mỗi ngày, ánh nắng vẫn len qua cửa sổ, chiếu lên trang vở. Bụi thời gian dần phủ một lớp mỏng trên mặt bàn, trên cây bút, trên từng dòng chữ.

Nhưng không ai lau đi.

Có những buổi chiều, ông lặng lẽ bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế cũ. Ông không chạm vào cuốn vở, chỉ nhìn thật lâu. Đôi khi, ông đưa tay ra, như muốn khép lại trang giấy, nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng.

Có lẽ, ông sợ rằng nếu khép lại, thì mọi thứ cũng sẽ khép lại theo.

Dòng chữ trên trang vở vẫn còn nguyên: những con chữ non nớt, đều đặn, như chính con người của anh ngày ấy. Ở cuối dòng, nét mực hơi đậm hơn, như thể anh vừa dừng lại để suy nghĩ.

Câu văn dang dở ấy, không ai viết tiếp.

Nhiều năm trôi qua, mái nhà đã cũ hơn, hàng tre ngoài ngõ cũng thưa dần. Người cha giờ tóc đã bạc trắng. Nhưng góc bàn học vẫn vậy — không xê dịch, không thay đổi.

Đối với ông, đó không chỉ là một góc học tập. Đó là nơi giữ lại một phần thời gian — cái ngày mà con trai ông vẫn còn ở đó, vẫn đang ngồi học, vẫn chưa kịp đứng dậy rời đi.

Có lần, một đứa cháu nhỏ tò mò hỏi:
“Sao ông không đóng cuốn vở lại?”

Ông nhìn đứa trẻ, rồi chậm rãi đáp:
“Vì nó còn đang học… chỉ là đi hơi lâu thôi.”

Ngoài kia, cuộc sống vẫn trôi. Nhưng trong căn buồng nhỏ ấy, trang vở vẫn mở, cây bút vẫn nằm chéo, và một tuổi trẻ vẫn dừng lại ở khoảnh khắc chưa kịp hoàn thành.

Một bài học còn dang dở.
Một lời hẹn không bao giờ viết tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn