Bản Hùng Ca Dưới Bóng Đồi Chè
Năm 1967, vùng đất Gang thép Thái Nguyên trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Chiều nọ, còi báo động vang lên khi tốp máy bay địch lao xuống trút bom điên cuồng. Tại trận địa cao xạ Gia Sàng, một quả bom nổ gần khiến khẩu đội 3 chịu tổn thất nặng nề và tạm thời câm lặng. Bất chấp hiểm nguy, Đại đội trưởng Nam cùng chiến sĩ trinh sát Vinh lao qua lửa đạn, thay thế vị trí pháo thủ và nạp đạn để tiếp tục chiến đấu. Bằng sự dũng cảm và chính xác, Nam bóp cò bắn hạ tại chỗ một chiế
Năm 1967, mảnh đất Thái Nguyên trở thành một trong những cái tên bị không quân Mỹ đánh phá tàn khốc nhất ở miền Bắc. Nơi đây sở hữu Khu gang thép Thái Nguyên – đứa con đầu lòng của ngành luyện kim Việt Nam – và là nút giao giao thông huyết mạch chuyển quân, nhu yếu phẩm từ thủ đô lên chiến khu Việt Bắc.Tại một đại đội pháo cao xạ bảo vệ bầu trời Gia Sàng (thành phố Thái Nguyên), bầu không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi khét của thuốc súng và bụi lò cao. Đại đội trưởng đại đội 2 là Nam, một người con của đất mỏ Quảng Ninh nhưng đã gắn bó với mảnh đất chè này từ những ngày đầu xây dựng khu gang thép.Chiểu hôm ấy, trời Thái Nguyên trong xanh một cách kỳ lạ. Những đồi chè ở vùng ngoại vi xanh mướt mát, trông xa như những mâm xôi khổng lồ phơi mình dưới nắng. Nhưng Nam biết, cái yên bình ấy chỉ là khoảng lặng trước một trận cuồng phong."Báo cáo đại đội trưởng! Đài quan sát báo có tiếng động cơ lớn từ hướng Tam Đảo bay tới. Đội hình lớn, có thể là F-105 và F-4!"Tiếng của Vinh, chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi người gốc Định Hóa, vang lên gấp gáp từ đài chỉ huy. Vinh vừa dứt lời, còi báo động toàn thành phố đã rú lên từng hồi thảm thiết.Nam lao ra khỏi hầm, cây cờ chỉ huy trên tay phất mạnh: "Toàn đại đội vào vị trí chiến đấu! Các mâm pháo chú ý, bảo vệ bằng được lò cao và cầu Gia Sàng!"Chỉ vài phút sau, tiếng gầm rú kinh thiên động địa xé toạc bầu trời. Từng tốp "thần sấm", "con ma" của giặc Mỹ lao xuống như những mũi tên bạc, trút bom điên cuồng xuống khu vực nhà máy và các khu dân cư lân cận. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những cột khói đen kịt, đậm đặc cuộn lên từ khu gang thép, nhuộm đen cả một góc trời."Hướng 14, tầm kích 2000, bắn!" Nam thét lớn qua chiếc loa cầm tay.Đoàng! Đoàng! Đoàng!Bốn khẩu cao xạ 37 ly đồng loạt nhả đạn, tạo thành một lưới lửa tầm thấp đan chéo trên bầu trời. Những vỏ đạn đồng đỏ rực rơi loảng xoảng xuống nền đất cát.Đúng lúc trận đánh đang ở đỉnh điểm khốc liệt, một quả bom nổ gần công sự khẩu đội 3. Sức ép nghẹt thở hất văng Nam xuống giao thông hào. Đất đá, mảnh bom găm rào rào vào thành hầm. Khi Nam lồm cồm bò dậy, tai anh ù đặc, máu từ một vết xước trên đầu chảy xuống mắt cay xè. Anh nhìn sang khẩu đội 3: khẩu đội trưởng đã hy sinh, pháo thủ số 1 và số 2 bị thương nặng, khẩu pháo tạm thời câm lặng trong khi hai chiếc F-105 đang lượn vòng, chuẩn bị lao xuống bồi tiếp một loạt bom nữa."Vinh! Theo tôi!"Nam gào lên, bất chấp hiểm nguy lao ra khỏi hầm chỉ huy, chạy cắt qua bãi đất trống đầy hố bom để tiếp cận khẩu đội 3. Vinh nhặt vội chiếc xẻng, lao theo anh.Hai người đẩy thi thể người đồng đội sang một bên, Nam nhảy tót vào vị trí pháo thủ số 1, tay quay kính ngắm bắt mục tiêu. Vinh nhanh nhẹn thay thế vị trí nạp đạn, đôi tay thoăn thoắt bê những băng đạn nặng trĩu lắp vào nòng pháo."Thằng Mỹ kia, xuống đây!" Nam nghiến răng, mắt trừng lên hướng thẳng vào chiếc máy bay dẫn đường đang lao xuống, mũi nó chúc thẳng về phía họ. Khoảng cách thu ngắn lại: 3000 mét... 2000 mét... 1500 mét. Nam nhìn rõ cả phù hiệu trên thân máy bay địch."Bắn!"Khẩu pháo 37 ly dưới sự điều khiển của Nam lại khạc lửa. Loạt đạn chính xác găm thẳng vào bụng chiếc F-105. Một tiếng nổ lớn vang lên ngay trên không trung, chiếc máy bay bốc cháy rừng rực như một cây đuốc khổng lồ, kéo theo vệt khói đen dài rồi lao thẳng xuống dãy núi Tam Đảo phía xa. Chiếc còn lại kinh hoàng, vội vã trút bom bừa bãi rồi kéo cao độ tháo chạy ra hướng biển.Trận đánh kết thúc. Bầu trời Thái Nguyên trả lại sự im ắng, chỉ còn tiếng lửa cháy âm ỉ từ những đống đổ nát.Nam ngồi bệt xuống chân bệ pháo, thở dốc. Áo đại bàng của anh rách bươm, đẫm mồ hôi và máu. Vinh đứng bên cạnh, mặt mũi lấm lem khói súng nhưng nụ cười rạng rỡ.Từ phía sau đồi, một tốp các cô gái dân quân tự vệ của nông trường chè gùi theo những bình nước chè xanh và những nắm cơm chạy vào trận địa. Người đi đầu là Mận, cô gái có nước da bánh mật và đôi mắt sắc sảo. Cô rót một bát nước chè xanh còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút đưa cho Nam:"Uống ngụm nước cho lại sức đi các anh ơi! Các anh bắn hay lắm, tụi em ở dưới hầm nhìn thấy chiếc máy bay rơi mà sướng cái bụng quá!"Nam nhận lấy bát nước bằng đôi tay còn run lên vì dư chấn của trận đánh. Anh ấp bát nước ấm vào lòng bàn tay, nhấp một ngụm. Vị chát đắng đặc trưng của chè Thái Nguyên thấm vào đầu lưỡi, rồi đọng lại vị ngọt hậu thanh mát ở cổ họng, như xua tan đi tất cả cái nóng thiêu đốt và sự khốc liệt của cuộc chiến.Anh nhìn ra xung quanh. Dù nhà xưởng có thể bị sập, mặt đất có thể bị cày xới, nhưng những đồi chè của Thái Nguyên thì vẫn đứng vững, kiêu hãnh xanh tươi dưới nắng chiều. Những người công nhân gang thép và những người lính pháo thủ như anh, cũng giống như gốc chè bám sâu vào lòng đất sỏi, càng qua gian khổ, bom đạn lại càng kiên cường và tỏa ngát hương.



