BẢN HÙNG CA NGƯỜI GIỮ LỬA HÒN GIANG

Những năm tháng chiến tranh, vùng đất Phú Yên không chỉ là nơi gió Lào hun đốt cát trắng, mà còn là nơi hun đúc nên những con người thép – những người sẵn sàng hóa thân thành ngọn lửa giữ gìn từng tấc đất quê hương. Trong số đó, cái tên Nguyễn Kim Vang vẫn được nhắc đến như một bản hùng ca chưa bao giờ tắt.
Sinh ra trong một gia đình cách mạng, từ nhỏ, cậu bé Kim Vang đã mang trong mình một ước mơ giản dị mà lớn lao: được cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Mới 15 tuổi, cậu đã xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang – lực lượng tiền thân của Bộ đội Biên phòng ngày nay. Với ý chí sắt đá, cậu nhanh chóng trưởng thành, được đồng đội trìu mến gọi là “cậu bé thép” .
Sau những năm tháng chiến đấu nơi biên giới phía Bắc, năm 1967, anh trở về miền Nam – trở về với mảnh đất lửa Phú Yên. Tại đây, anh đảm nhận vai trò Chính trị viên Đại đội An ninh vũ trang, trực tiếp bảo vệ các cán bộ lãnh đạo và giữ vững căn cứ cách mạng giữa vòng vây hiểm nguy .
Những con đường anh đi qua không phải là đường làng yên bình, mà là những lối mòn đầy mìn và phục kích. Nhưng lúc nào cũng vậy, Nguyễn Kim Vang luôn là người đi đầu. Anh dò từng bước chân, phá từng quả mìn, mở đường sống cho đồng đội và nhân dân.
Một buổi chiều tháng 4 năm 1969, tại khu vực Hòn Giang (Sơn Hòa), kẻ thù bất ngờ đổ quân bằng trực thăng, bao vây toàn bộ khu căn cứ nhằm tiêu diệt lực lượng ta. Tình thế như “ngàn cân treo sợi tóc”. Giữa vòng vây ấy, anh bình tĩnh chỉ huy đưa gần 100 người dân và cán bộ rút lui an toàn, còn mình cùng 7 đồng chí ở lại chặn địch. Bằng mưu trí và lòng dũng cảm, họ đã đánh lui nhiều đợt tấn công, tiêu diệt hàng chục tên địch .
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Không chỉ là người chỉ huy giỏi, anh còn là “linh hồn” của đơn vị. Anh dạy đồng đội giữ vững lý tưởng, bồi dưỡng thanh niên trở thành đoàn viên, đảng viên, xây dựng một tập thể kiên cường giữa chiến trường ác liệt .
Nhưng chiến tranh không bao giờ dịu dàng.
Mùa xuân năm 1972, khi đang trên đường khôi phục cơ sở cách mạng tại Tuy Hòa, anh và đồng đội rơi vào ổ phục kích. Bị thương nặng, máu chảy đẫm áo, nhưng Nguyễn Kim Vang vẫn kẹp khẩu súng AK vào nách, bắn trả dữ dội để đồng đội rút lui an toàn. Và rồi, trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã chọn cách ở lại mãi mãi với quê hương – không để rơi vào tay giặc viên đạn cuối cùng anh dành cho chính mình.
Tuổi xuân của anh dừng lại ở đó – giữa đất trời Phú Yên, nhưng ngọn lửa anh thắp lên thì còn mãi.
Người dân nơi đây kể rằng, mỗi khi gió thổi qua Hòn Giang, vẫn nghe như vang vọng tiếng bước chân người chiến sĩ năm xưa. Con đường mang tên anh ở Tuy Hòa hôm nay tấp nập người qua lại, nhưng trong từng nhịp sống ấy, vẫn có một phần lặng lẽ dành cho ký ức về người anh hùng.
Ngày nay, thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình có thể không còn nghe tiếng bom rơi, nhưng câu chuyện về Nguyễn Kim Vang vẫn như một ngọn lửa âm ỉ – nhắc nhở rằng: Có những con người đã chọn hy sinh để đất nước được bình yên. Và ở nơi miền Trung nắng gió ấy, ngọn lửa Hòn Giang – ngọn lửa của lòng dũng cảm và lý tưởng – vẫn cháy mãi…



