Bản hùng ca nơi địa đạo
Nguyễn Văn Trực sinh năm 1923 tại một vùng quê thuộc Vĩnh Phúc. Khi phong trào cách mạng lan rộng, ông là một trong những người đầu tiên tham gia xây dựng hệ thống địa đạo bí mật trong làng.
Ban đầu chỉ là những hầm trú ẩn đơn sơ, nhưng dưới sự chỉ huy của ông, cả một mạng lưới đường hầm dần hình thành. Những đường hầm này nối liền các ngôi nhà, kéo dài ra tận bờ sông, đủ để hàng chục người ẩn náu.
Ông thường nói: “Địa đạo không chỉ là nơi trốn, mà là nơi sống của cách mạng.”
Có lần, địch phát hiện nghi ngờ và tổ chức lùng sục. Hàng trăm lính kéo vào làng, đào bới khắp nơi. Ông cùng nhiều cán bộ phải ẩn mình dưới lòng đất suốt ba ngày liền, không ánh sáng, không thức ăn, chỉ có nước cầm hơi.
Không khí ngột ngạt khiến nhiều người kiệt sức. Nhưng ông vẫn giữ bình tĩnh, động viên mọi người:
“Chỉ cần giữ im lặng, chúng ta sẽ sống.”
Quả thật, sau ba ngày không tìm được gì, địch rút đi. Khi mọi người bước lên mặt đất, ánh sáng khiến ai cũng rưng rưng.Hệ thống địa đạo ấy sau này đã cứu sống không biết bao nhiêu người. Và Nguyễn Văn Trực – người đào từng nhát đất đầu tiên – trở thành biểu tượng của ý chí bền bỉ.



