Bài viết

BẢN HÙNG CA RẠCH CHIẾC

Quảng Ninh23/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong guồng quay thần tốc của Tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1975, cửa ngõ phía Đông Sài Gòn trở thành một trong những địa bàn giao tranh quyết liệt nhất. Để các binh đoàn chủ lực hợp thành gồm xe tăng, pháo binh và bộ binh tiến thẳng vào Dinh Độc Lập, việc đánh chiếm và giữ nguyên vẹn cây cầu Rạch Chiếc — tử huyệt nằm trên đại lộ Biên Hòa — mang tính quyết định đến sự sống còn của toàn bộ cánh quân phía Đông. Trọng trách sinh tử ấy được giao cho lực lượng Đặc công Lữ đoàn 316, trực tiếp là Tiểu đoàn 81 cùng các đơn vị Z22, Z23.

Rạng sáng ngày 27/4/1975, trận đánh nổ súng. Bằng kỹ thuật luồn sâu, đánh hiểm đặc trưng của binh chủng đặc công, các chiến sĩ ta đã nhanh chóng làm chủ cầu Rạch Chiếc. Tuy nhiên, thử thách tàn khốc nhất chỉ thực sự bắt đầu ngay sau đó. Địch nhận thức rõ nếu mất cây cầu này, cánh cửa vào trung tâm thành phố sẽ hoàn toàn sụp đổ. Chúng đã huy động lực lượng pháo binh, tàu chiến và xe bọc thép mở hàng loạt đợt phản kích điên cuồng hòng san bằng trận địa và dội bom phá hủy công trình. Giữa vòng vây dày đặc của quân thù, các chiến sĩ đặc công 316 đã bám bám từng chân cầu, từng ụ đất, giằng co từng mét bê tông để bảo vệ cầu không bị gài mìn phá hủy.

Cuộc chiến đấu giữ cầu kéo dài suốt gần 4 ngày đêm trong điều kiện vô cùng lệch sức. 52 cán bộ, chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại dưới chân cầu Rạch Chiếc ngay trước ngưỡng cửa toàn thắng. Sự hy sinh quả cảm của họ đã giữ cho cây cầu được nguyên vẹn. 7 giờ sáng ngày 30/4/1975, Quân đoàn 2 cùng Đại đội 4 xe tăng đã rầm rộ vượt qua cầu Rạch Chiếc, mở thẳng hướng tiến công vào trung tâm Sài Gòn. Cây cầu Rạch Chiếc không đơn thuần là một công trình giao thông bê tông thép, mà đã trở thành một tượng đài bằng máu và nước mắt, ghi dấu tinh thần xả thân vì độc lập của những người lính đặc công quả cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn