Bài viết

BẢN HÙNG CA SẮT ĐÁ CỦA NGƯỜI NỮ DU KÍCH " TÁM TIỆM"

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Mai (bí danh Tám Tiệm) sinh năm 1947 tại xã Hàm Liêm, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận. Sinh ra trong một gia đình cách mạng giàu lòng yêu nước, năm 1961 khi mới 14 tuổi, bà đã tham gia du kích mật. Bà từng giữ các chức vụ Phó Bí thư Đoàn thanh niên, Hội trưởng Hội Phụ nữ, Chính trị viên Xã đội Hàm Liêm.

Ninh Bình30/07/2026Đoàn xã Hải Ninh (Hải Ninh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẢN HÙNG CA SẮT ĐÁ CỦA NGƯỜI NỮ DU KÍCH " TÁM TIỆM"

Bản Hùng Ca Sắt Đá Của Người Nữ Du Kích "Tám Tiệm"

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Mai (bí danh Tám Tiệm) sinh năm 1947 tại xã Hàm Liêm, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận. Sinh ra trong một gia đình cách mạng giàu lòng yêu nước, năm 1961 khi mới 14 tuổi, bà đã tham gia du kích mật. Bà từng giữ các chức vụ Phó Bí thư Đoàn thanh niên, Hội trưởng Hội Phụ nữ, Chính trị viên Xã đội Hàm Liêm. Năm 1968, bà bị thương nặng và rơi vào tay giặc, chịu đựng những màn tra tấn ác liệt cùng trận đòn cưa chân 3 lần nhưng vẫn giữ vững khí tiết người cộng sản. Năm 2000, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Giữa vùng đất "Tam giác sắt" Hàm Liêm khói lửa của chiến trường Bình Thuận ngày ấy, có một cái tên mà kẻ địch nghe qua phải khiếp vía kinh hồn, còn đồng bào thì gọi bằng tất cả sự thương yêu, kính trọng: chị Tám Tiệm - tức nữ Anh hùng Phạm Thị Mai. Cuộc đời chị là một bản hùng ca bất tử về ý chí sắt đá, nơi thân xác bằng xương bằng thịt vượt lên trên mọi cực hình tàn bạo nhất của chiến tranh.

Vào năm 1961, khi những đóa hoa rừng còn chưa kịp nở trọn tuổi thanh xuân, cô bé Phạm Thị Mai mới tròn 14 tuổi đã xin phép gia đình tiếp bước cha anh, dấn thân vào con đường cách mạng gian khổ. Mang bí danh Tám Tiệm, cô thiếu nữ đôi mươi nhanh nhẹn ngày nào hóa thân thành một giao liên, một đội viên du kích mật kiên cường. Giữa vòng vây của đồn bốt địch, những dây thép gai và các ấp chiến lược dày đặc mìn bẫy, đôi chân nhỏ bé của Tám Tiệm vẫn len lỏi qua từng ngõ ngách. Chị gùi đạn, chuyển vũ khí, tiếp tế thuốc men và cơm nắm cho bộ đội, là nhịp cầu nối liền ý chí của hậu phương với tiền tuyến lớn.

Sự thông minh, gan góc đã nhanh chóng tôi luyện Tám Tiệm trưởng thành. Từ một thiếu niên liên lạc, năm 17 tuổi chị đã là Phó Bí thư Đoàn thanh niên, rồi sau này là Chính trị viên Xã đội, Hội trưởng Hội Phụ nữ xã Hàm Liêm. Dưới sự chỉ huy của người nữ cán bộ trẻ tuổi ấy, nhiều trận đánh bẻ gãy các đợt càn quét của kẻ thù đã diễn ra, giữ vững từng tấc đất quê hương làm bàn đạp cho lực lượng ta tiến công.

Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ thôi khắc nghiệt. Chiều ngày 8 tháng 3 năm 1968, một trận càn ác liệt diễn ra. Kẻ địch với lực lượng áp đảo bất ngờ bao vây căn cứ. Sau những phút giây quần thảo kiên cường, sự chênh lệch quá lớn về lực lượng khiến các đồng đội của chị lần lượt ngã xuống. Bản thân chị Tám Mai bị một loạt đạn pháo cày nát đôi chân, ngã gục xuống sàn hầm trong biển máu. Kẻ thù ập vào, tưởng chị đã hy sinh nhưng thấy lồng ngực còn phập phồng, chúng điên cuồng hô hò, trói giật lại và tống lên xe tra tấn.

Tại nhà tù và các phòng tra tấn của địch, đối mặt với người nữ du kích kiên trung, chúng dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ nhất từ đòn roi nhục hình cho tới những lời mua chuộc bằng vật chất, danh vọng. Nhưng thứ chúng nhận lại chỉ là sự im lặng đầy khinh bỉ và ánh mắt quắc lên ngùn ngụt lửa đấu tranh của chị. Tức tối vì không khai thác được một nửa nửa lời về cơ sở cách mạng, kẻ thù ác độc đã ra tay với một thủ đoạn man rợ chưa từng có: chúng dùng cưa sống cắt đi đôi chân của chị.

Một lần cưa, hai lần cưa, rồi đến ba lần cưa từ ngang đùi cho đến sát bẹn để ép chị phải khuất phục. Nỗi đau đớn xé thịt xé da, máu rỏ xuống lạnh ngắt từng nhịp thở, thế nhưng ý chí cộng sản trong lồng ngực người con gái ấy vẫn kiên cường hơn cả sắt thép. Chị ngất đi rồi tỉnh lại trong sự bất lực tột cùng của kẻ thù. Chúng hoàn toàn gục ngã trước một "tinh thần thép" không thể lay chuyển, không một giọt nước mắt van xin, không một bí mật nào bị lộ.

Trải qua những năm tháng ngục tù tối tăm, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, chị Tám Mai trở về với quê hương Hàm Liêm. Mất đi đôi chân lành lặn, mang trên mình thương tật nặng nề và di chứng của những lần tra tấn man rợ, người nữ anh hùng ấy chưa từng một ngày đầu hàng số phận. Trên chiếc xe lăn, rồi bằng đôi tay chai sần, chị vẫn miệt mài lao động, vun trồng những luống thanh long xanh mát, nuôi dạy con cháu nên người và sống một cuộc đời trọn vẹn nghĩa tình với đồng chí, đồng bào.

Hình ảnh bà Tám Mai tay thắp nén hương thơm dâng lên bàn thờ Bác Hồ, nụ cười hiền hậu mà kiên cường giữa vùng quê đổi mới mãi mãi là minh chứng sáng ngời về sức sống mãnh liệt của người phụ nữ Việt Nam. Câu chuyện về chị - người nữ du kích ba lần bị cưa chân – sẽ còn mãi vang vọng trong tâm trí các thế hệ mai sau như một tượng đài bất tử về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn