Cựu chiến binh

BẢN HÙNG CA TRONG CÕI LẶNG: NGƯỜI LÍNH VÀ KÝ ỨC RỰC LỬA

Quảng Ninh17/04/2026Phạm Thị Thu Thủy (Chi đoàn 12a6, trường THPT Hoành Bồ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ giữa vùng đất Việt Hưng đang từng ngày thay da đổi thịt, có một người lính già vẫn lặng lẽ sống với những dư chấn của thời gian. Đó là ông ngoại tôi – người cựu chiến binh Đinh Quang Hạ. Ở tuổi xế chiều, đôi tai ông đã trở nên "nặng" đi rất nhiều, mọi thanh âm của cuộc đời hôm nay khi chạm đến ông đều trở nên nhạt nhòa, đứt quãng. Nhưng tôi hiểu, sự lặng thầm ấy không phải là sự tàn úa của tuổi già, mà là một minh chứng kiêu hãnh cho những năm tháng ông đã dâng hiến trọn vẹn thính giác và tuổi trẻ mình cho độc lập dân tộc. Thực hiện đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” của trường THPT Hoành Bồ, tôi mới thực sự có cơ hội được "nghe" bằng trái tim mình những lời tự sự không lời từ đôi tai đầy sẹo bom của ông. Ngược dòng thời gian về những năm tháng chiến tranh, chàng thanh niên Đinh Quang Hạ năm ấy đã rời mảnh đất quê hương yêu dấu với hành trang duy nhất là lòng yêu nước nồng nàn. Ông bước vào cuộc chiến không phải với tư cách của một người quan sát, mà là một người trực tiếp đối đầu với sức nóng của họng súng và sự tàn khốc của đạn bom. Chiến trường năm ấy không có chỗ cho những tâm hồn mơ mộng; ở đó chỉ có tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay, tiếng pháo dập liên hồi xé toạc màn đêm và sức ép nghẹt thở của thuốc súng. Trong một trận đánh ác liệt tại vùng trọng điểm, giữa lúc ranh giới giữa cái sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tóc, một tiếng nổ xé trời đã vang lên ngay sát công sự nơi ông đang chiến đấu. Sức ép khủng khiếp từ vụ nổ ấy đã đẩy ông vào một cơn chấn động kinh hoàng. Khi tỉnh dậy, mọi thanh âm của thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên mờ mịt, xa xăm. Thế nhưng, bất chấp đôi tai không còn nhạy bén như trước, người lính Đinh Quang Hạ vẫn kiên cường bám trụ trận địa. Sự cống hiến của ông không chỉ dừng lại ở máu và nước mắt, mà còn là sự nhẫn nại phi thường khi phải chiến đấu trong một thế giới bắt đầu vắng bóng âm thanh. Ông vẫn cùng đồng đội băng rừng lội suối, vẫn vững tay súng trong những trận càn, dùng chính đôi mắt và trực giác của người lính để bù đắp cho phần thính lực đã gửi lại nơi chiến trường. Đối với ông, việc đôi tai trở nên "nặng" đi là cái giá quá nhỏ so với sự hy sinh của biết bao đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn nơi rừng sâu đại ngàn. Ông cống hiến không mưu cầu danh lợi, không màng đến những tổn thương thể xác, bởi với ông, nghe thấy tiếng "đất nước hòa bình" mới là âm thanh quan trọng nhất của cuộc đời. Hôm nay, khi ngồi bên ông, nhìn cách ông nheo mắt cố gắng bắt lấy từng câu chữ của cháu con qua những cử chỉ vụng về, tôi thấy lòng mình trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào. Tôi nhận ra rằng, dù đôi tai ông hôm nay khó lòng nghe rõ tiếng gió lùa qua kẽ lá hay tiếng nhạc rộn ràng của phố thị Hạ Long, nhưng trong tâm khảm người lính già ấy, thanh âm của lịch sử vẫn chưa bao giờ dứt. Đó là tiếng bước chân hành quân rầm rập của những đoàn binh "tây tiến" không mỏi, là tiếng gọi đồng đội tha thiết giữa màn sương muối rừng già, và là những giai điệu hào hùng át tiếng bom của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những âm thanh ấy mới chính là nhịp sống thực sự của ông, là thứ "tần số" thiêng liêng mà chiến tranh đã rèn đúc nên, biến sự im lặng của ông thành một bản hùng ca trường tồn theo năm tháng. Câu chuyện về sự cống hiến của ông Đinh Quang Hạ đã dạy cho tôi – một học sinh lớp 12 dưới mái trường THPT Hoành Bồ – một bài học sâu sắc về giá trị của sự hy sinh thầm lặng. Lịch sử không phải là những con số vô tri trong sách giáo khoa, lịch sử chính là hơi thở, là những vết thương vẫn còn nhức nhối trên thân thể những người ông như ông ngoại tôi. Việc ông bị nặng tai hôm nay chính là lời nhắc nhở đanh thép rằng hòa bình mà chúng tôi đang thừa hưởng được xây đắp từ những khoảng lặng đầy kiêu hãnh. Chúng ta may mắn được nghe thấy mọi thanh âm tươi đẹp của cuộc đời là bởi đã có những thế hệ cha anh sẵn sàng đánh đổi cả thính giác, cả tuổi xuân để bảo vệ vẹn toàn mảnh đất hình chữ S này. Đứng trước người ông ngoại kính yêu, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình là phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy. Tôi sẽ dùng đôi tai nhạy bén của tuổi trẻ để lắng nghe hơi thở của thời đại, dùng đôi mắt tri thức để quan sát sự chuyển mình của quê hương Quảng Ninh và dùng tiếng nói của mình để lan tỏa những câu chuyện "hoa lửa" đến với mọi người. Dù Việt Hưng giờ đây đã hòa mình vào nhịp sống đô thị hiện đại, nhưng tinh thần quật cường của những người lính năm xưa vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt, để sự nặng tai của ông sẽ được đền đáp bằng những âm thanh rộn rã của thành công, của sự trưởng thành và của một tương lai rạng rỡ mà chúng tôi – thế hệ hậu sinh – sẽ cùng nhau viết tiếp. Khép lại những trang viết này, lòng tôi trào dâng một niềm tự hào khôn xiết. Ông ngoại tôi không chỉ là một nhân chứng lịch sử, ông là một người anh hùng thầm lặng giữa đời thường. Sự im lặng trong đôi tai ông chính là bản nhạc hào hùng nhất, dõng dạc nhất về lòng yêu nước, một bản nhạc mà dù thời gian có trôi đi bao lâu, nó vẫn sẽ mãi vang vọng trong trái tim của những người con vùng đất Hoành Bồ – Việt Hưng hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn