Người có công giúp đỡ cách mạng

BẢN HÙNG CA TRONG LÒNG ĐÁ

Bác Ba Hy kể rằng, cái tên “Tức Dụp” theo tiếng Khmer nghĩa là “Nước đêm”, nhưng với quân đội Mỹ lúc bấy giờ, họ gọi đó là “Ngọn đồi 2 triệu đô-la” – cái giá của hàng vạn tấn bom đạn và xăng đặc đã trút xuống mà vẫn không thể khuất phục được ý chí của những người lính cách mạng. “Lúc đó, kẻ địch dùng đủ mọi loại hỏa lực, từ B-52 đến pháo bầy hạng nặng. Mặt đất trên đồi bị cày xới đến mức không còn một ngọn cỏ nào mọc nổi, đá cũng phải tan ra thành bụi,” bác Ba nhớ lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phí

An Giang14/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẢN HÙNG CA TRONG LÒNG ĐÁ

Trong ký ức của những người con vùng đất An Giang, ngọn đồi Tức Dụp không chỉ là một danh thắng, mà là một pháo đài thép, nơi ghi dấu sự kiên cường đến không tưởng của quân và dân ta. Một buổi chiều tháng Tư, tôi được nghe bác Ba Hy – người chiến sĩ từng bám trụ trong lòng hang đá Tức Dụp suốt 128 ngày đêm năm 1968 – kể về những ngày tháng “hoa lửa” ấy.

Bác Ba Hy kể rằng, cái tên “Tức Dụp” theo tiếng Khmer nghĩa là “Nước đêm”, nhưng với quân đội Mỹ lúc bấy giờ, họ gọi đó là “Ngọn đồi 2 triệu đô-la” – cái giá của hàng vạn tấn bom đạn và xăng đặc đã trút xuống mà vẫn không thể khuất phục được ý chí của những người lính cách mạng.

​“Lúc đó, kẻ địch dùng đủ mọi loại hỏa lực, từ B-52 đến pháo bầy hạng nặng. Mặt đất trên đồi bị cày xới đến mức không còn một ngọn cỏ nào mọc nổi, đá cũng phải tan ra thành bụi,” bác Ba nhớ lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía ngọn đồi xanh thẳm bây giờ.

Giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, bác Ba cùng đồng đội đã chọn các hang đá sâu trong lòng đồi làm căn cứ. Bác kể về hang C6, hang Quân y, nơi những người lính chia nhau từng ngụm nước đọng trên vách đá, từng nắm cơm vắt trộn lẫn bụi than.

​Có những đêm, địch ném bom xăng đặc làm nhiệt độ trong hang tăng cao như lò nung, không khí đặc quánh mùi thuốc súng và khói khét. Bác xúc động kể: “Khó khăn nhất không phải là bom đạn, mà là nhìn đồng đội mình ngã xuống. Có những người anh em hy sinh khi tuổi đời chưa đầy đôi mươi, đôi tay vẫn còn nắm chặt khẩu súng hướng về phía cửa hang. Chúng bác thề với nhau, dù chỉ còn một người, dù đá có tan nhưng lòng người không được nát.”

Dưới sự dẫn dắt của Đảng và sự đùm bọc của nhân dân vùng Bảy Núi, bác Ba và các chiến sĩ đã thực hiện lối đánh “xuất quỷ nhập thần”. Lợi dụng địa thế hiểm trở của các hốc đá, quân ta đã đẩy lùi nhiều đợt càn quét quy mô lớn của địch, bảo vệ vững chắc căn cứ cách mạng.

​Bác cười, nụ cười hiền hậu của một người đã đi qua bão giông: “Địch có đô-la, có vũ khí tối tân, nhưng chúng không có lòng dân và tình yêu đất mẹ. Chính tình yêu ấy đã biến những hang đá lạnh lẽo thành pháo đài thép vững chãi nhất.”

Kết thúc câu chuyện, bác Ba Hy dắt tôi ra đứng trước tượng đài chiến thắng. Bác nói, hòa bình này là một món nợ – món nợ máu xương của biết bao người anh hùng đã nằm lại trong lòng đá Tức Dụp.

Lắng nghe câu chuyện của bác Ba, tôi chợt nhận ra rằng Tức Dụp không chỉ đại diện cho một chiến thắng quân sự, mà còn là biểu tượng của tinh thần quật cường dân tộc. Những hang đá ấy vẫn còn đó, tĩnh lặng nhưng kiêu hãnh như minh chứng cho một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Là người trẻ hôm nay, khi đứng dưới chân ngọn đồi lịch sử, tôi biết mình phải sống và cống hiến hết mình để xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước – những người đã biến “đồi 2 triệu đô” trở thành huyền thoại bất tử của quê hương An Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn