Bài viết

BẢN HÙNG CA TỪ MẢNH ĐẤT NGHỆ AN ĐẾN ĐIỆN BIÊN PHỦ-HV

BẢN HÙNG CA TỪ MẢNH ĐẤT NGHỆ AN ĐẾN ĐIỆN BIÊN PHỦ Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935.  Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.

Tây Ninh26/04/2026Nguyễn Hải Long (THPT Hùng Vương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẢN HÙNG CA TỪ MẢNH ĐẤT NGHỆ AN ĐẾN ĐIỆN BIÊN PHỦ

Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935. Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.

Câu chuyện về cụ Hoàng Văn Hiển bắt đầu từ làng Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Sinh năm 1935, cụ lớn lên trong một giai đoạn mà đất nước đang rên xiết dưới ách thống trị của thực dân. Cha cụ, một thầy thuốc Đông y am tường chữ Nho và chữ Quốc ngữ, không chỉ bốc thuốc cứu người mà còn gieo vào lòng con trẻ tư tưởng yêu nước. Mẹ cụ, người phụ nữ nông dân tần tảo trên cánh đồng xứ Nghệ, đã nuôi dưỡng cụ bằng sự cam chịu nhưng quật cường.

Năm 1949, khi mới 14 tuổi, tiếng gọi của non sông đã thôi thúc cụ. Dù chưa đủ tuổi nhập ngũ, cụ vẫn kiên trì xin làm giao liên cho Ty Quân giới Liên khu 4. Đây là quãng thời gian cụ rèn luyện đôi chân "vạn dặm", băng qua những cánh rừng rậm rạp của miền Trung để chuyển tải công văn, tài liệu quân sự quan trọng. Đến năm 1954, bước ngoặt lớn nhất cuộc đời cụ xuất hiện: cụ được điều động vào Đại đội 35 (C35), thuộc Tổng đội 34 Thanh niên xung phong để tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Hành trình lên Tây Bắc là một thử thách vô tiền khoáng hậu. Cụ Hiển nhớ lại những đêm dài hành quân trong bóng tối để tránh máy bay địch. Cứ đi liên tục bốn đêm thì đơn vị mới được nghỉ một ngày. Lương thực chỉ là những nắm cơm vắt khô khốc, nguồn nước suối khan hiếm, và hiểm họa từ biệt kích, thú dữ luôn cận kề. Tại cứ điểm đồi C2 – một trong những vị trí chiến lược quan trọng bảo vệ trung tâm tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ – cụ cùng đồng đội đã chiến đấu vô cùng anh dũng. Khói lửa, bùn đất và tinh thần thép đã tạo nên chiến thắng. Sau chiến dịch, cụ được chọn vào đội hình danh dự bảo vệ Bác Hồ, một nhiệm vụ thiêng liêng mà cụ coi là vinh dự nhất đời mình. Cuối cùng, cụ chuyển về Long An và Tây Ninh, tiếp tục cống hiến cho công tác xã hội đến tận tuổi 90.

Hình ảnh cụ Hiển từ một thiếu niên 14 tuổi đã biết dấn thân vào nguy hiểm khiến tôi vô cùng chấn động. Sự giáo dục của gia đình, từ người cha biết chữ Nho đến người mẹ nông dân, đã tạo nên một nền tảng nhân cách quá vững chãi. Tôi xúc động trước sự bền bỉ của thế hệ thanh niên xung phong năm ấy – những người "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" mà lòng không chút tính toán. Cụ Hiển không chỉ là một người lính, cụ là biểu tượng của sự kiên định. Việc cụ giữ được ký ức minh mẫn ở tuổi 90 về đồi C2 cho thấy trận đánh ấy đã khắc sâu vào máu thịt cụ thế nào. Đó là một bài học về lòng yêu nước bằng hành động, không phải bằng lời nói. Tôi học được ở cụ sự khiêm nhường của một người anh hùng thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn