BẢN HÙNG CA TUỔI MƯỜI BẢY
BẢN HÙNG CA TUỔI MƯỜI BẢY "Trước khi cờ đỏ sao vàng rực tung bay vào mùa thu năm 1945, đất nước đã trải qua những đêm dài nghẹt thở dưới gông cùm thực dân. Chính trong bóng tối khốc liệt ấy, có một thế hệ thanh niên đã hiến dâng tuổi xuân, đối mặt với họng súng, nhà tù và đòn roi tra tấn dã man bằng một ý chí sắt đá. Họ hoạt động bí mật, sẵn sàng đổi máu xương lấy tự do cho dân tộc. Câu chuyện về người chiến sĩ tiền khởi nghĩa tuổi 17 dưới đây chính là một lát cắt kiêu hùng, một bản hùng ca bất
BẢN HÙNG CA TUỔI MƯỜI BẢY
"Trước khi cờ đỏ sao vàng rực tung bay vào mùa thu năm 1945, đất nước đã trải qua những đêm dài nghẹt thở dưới gông cùm thực dân. Chính trong bóng tối khốc liệt ấy, có một thế hệ thanh niên đã hiến dâng tuổi xuân, đối mặt với họng súng, nhà tù và đòn roi tra tấn dã man bằng một ý chí sắt đá. Họ hoạt động bí mật, sẵn sàng đổi máu xương lấy tự do cho dân tộc. Câu chuyện về người chiến sĩ tiền khởi nghĩa tuổi 17 dưới đây chính là một lát cắt kiêu hùng, một bản hùng ca bất tử viết bằng lòng kiên trung bất khuất."
Nhiệm vụ "trải thảm" giữa lòng địch
Năm 1943, khi mới 16 tuổi và đang là học sinh tại Sơn Tây, chàng thiếu niên Đỗ Mão đã bí mật tham gia vào tổ chức Việt Minh. Nhờ vóc dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn và gương mặt thư sinh, ông được giao một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: Giao liên bí mật và rải truyền đơn chống Pháp - Nhật.

Mỗi ngày, ông giấu những tờ truyền đơn in bằng mực tím vào đáy cặp sách hoặc quấn quanh bụng, giả vờ đi học hoặc đi chợ để qua mặt các trạm gác của lính mật thám Pháp. Những tài liệu mật, chỉ thị từ chiến khu chuyển về đều được ông cất giấu trong các ống tre, hốc cây cổ thụ dọc đường để các đồng chí khác đến nhận.
Cuộc đấu trí trong phòng tra tấn
Mùa hè năm 1944, trong một lần đi làm nhiệm vụ, ông Đỗ Mão không may bị mật thám Pháp chỉ điểm và bắt giữ. Chúng đưa ông về nhà giam với một xấp truyền đơn chưa kịp rải. Đối mặt với một cậu học sinh 17 tuổi, tên Chánh mật thám Pháp đập bàn quát tháo: "Ai đưa cho mày thứ này? Tổ chức của mày ở đâu?"
Biết rằng nếu khai ra, toàn bộ hệ thống cơ sở liên lạc tại địa phương sẽ bị xóa sổ, chàng trai trẻ đã chọn cách im lặng hoặc trả lời quanh co:
Sự gan dạ trước đòn roi: Kẻ thù dùng đủ mọi cực hình tra tấn từ đánh đập bằng roi da đến đổ nước xà phòng vào mũi. Ông đau đớn đến ngất đi nhiều lần nhưng khi tỉnh lại, câu trả lời duy nhất vẫn là: "Tôi nhặt được cái túi này ở bến đò, thấy giấy đẹp nên mang về viết chữ."
Mưu trí qua mặt lính canh: Lợi dụng lúc bọn lính gác chủ quan, cho rằng một đứa trẻ bị đánh đập dã man không còn sức phản kháng, ông đã âm thầm quan sát sơ đồ nhà giam, chờ đợi cơ hội.
Cuộc vượt ngục nghẹt thở: Vào một đêm mưa gió bão bùng cuối năm 1944, tận dụng tiếng sấm sét át đi tiếng động, ông khéo léo tự cởi trói bằng một mảnh sắt nhặt được, cạy viên ngói trên mái nhà giam rồi đu người trốn ra ngoài. Ông chạy thục mạng suốt đêm trong rừng để tìm đường trở về với tổ chức.
Ngày mùa thu lịch sử
Trở về sau cuộc vượt ngục thần kỳ, ông Đỗ Mão lập tức lao vào chuẩn bị cho cuộc Tổng khởi nghĩa. Tháng 8 năm 1945, ông nằm trong lực lượng nòng cốt lãnh đạo quần chúng nhân dân tại địa phương đứng lên cướp chính quyền, đập tan ách thống trị của thực dân phong kiến.
Bức tranh đất nước đổi đời vào ngày mùa thu năm ấy — với cờ đỏ sao vàng tung bay và tiếng reo hò của hàng vạn đồng bào — chính là phần thưởng vô giá cho những năm tháng nếm mật nằm gai, kiên cường giữ vững khí tiết của người chiến sĩ tiền khởi nghĩa.
Sau khi đất nước được thống nhất và hòa bình lập lại, lão thành cách mạng Đỗ Mão lựa chọn cuộc sống bình dị, gương mẫu và cống hiến hết mình cho các hoạt động xã hội tại địa phương. Ông chuyển về sinh sống tại khu 10, phường Gia Cẩm, thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ và ông dành nhiều tâm huyết cho phong trào Dưỡng sinh Tâm thể tỉnh Phú Thọ.

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên da thịt người chiến sĩ năm xưa cũng đã lành theo năm tháng. Trở về giữa đời thường, người thiếu niên mười bảy tuổi kiên trung ngày nào nay đã là một bậc lão thành tóc bạc phơ, vẫn chọn lối sống bình dị, cống hiến thầm lặng cho quê hương trong thời bình. Những con người như cụ Đỗ Mão chính là những chứng nhân lịch sử sống, những gạch nối vàng giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng. Bản hùng ca tuổi mười bảy của cụ sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị thiêng liêng của hai tiếng: Độc lập.


