Cựu chiến binh

Bản lĩnh của người mẹ mù bên rặng dừa dại

Khánh Hòa08/06/2026Đào Thùy Dương (Đoàn xã Vạn Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

những năm 1970 bị địch càn quét liên miên nhằm "lọc máu"
các cơ sở mật. Trong thôn có ngôi nhà tranh nhỏ của má Bảy. Má bị mù hai mắt sau một trận
bom từ những năm kháng chiến chống Pháp, sống thui thủi cùng cô con gái mười bảy tuổi.
Nhưng ít ai ngờ, ngôi nhà của người mẹ mù ấy lại là "mắt xích" nuôi giấu nhiều cán bộ cốt cán
của huyện ủy Vạn Ninh.
Dưới gian buồng của má có một căn hầm chữ L bí mật, lối vào nằm ngay dưới chiếc rương gỗ
cũ kỹ đựng quần áo. Dù không nhìn thấy ánh sáng, nhưng má Bảy có đôi tai thính nhạy lạ
thường. Má thuộc lòng từng tiếng bước chân của lính đồn: bước chân nào là của tên chỉ huy
mang bốt da nện lộp cộp, bước chân nào là của toán lính bảo an kéo lê đôi dép cao su.
Một trưa nắng cháy da, khi má đang ngồi sàng gạo trước hiên thì tiếng giày bốt da xộc vào ngõ.
Dưới hầm lúc này có hai đồng chí giao liên vừa đi bộ xuyên đêm từ núi Hòn Hèo xuống, đang
mệt lả và ngủ thiếp đi.
Tên sỹ quan ngụy dùng cây gậy khều khều vào thúng gạo của má, giọng gằn giọng:
"Này mụ già, tai mắt mù lòa thế này có thấy mấy thằng Cộng sản đi qua đây không? Khai thật
thì có thưởng, gian dối là tôi đốt nhà!"
Má Bảy không một chút run rẩy. Má dừng tay sàng gạo, hướng đôi mắt đục mờ về phía tiếng
nói, cười hiền hậu rồi bảo:
"Mấy ông lớn quở phạt chi tôi tội nghiệp. Tôi mù hai con mắt từ thuở nảo thuở nào, ngày chỉ
nghe tiếng trùng, đêm nghe tiếng sóng biển Vạn Hưng vỗ vô bờ thôi. Có thấy được ai mặt mũi
ngang dọc ra sao đâu. Chỉ nghe hồi sớm có tiếng mấy đứa nhỏ chạy rượt bắt nhau ngoài rặng
dừa dại phía bến đò Xuân Tự đó, ông lớn ra coi thử có phải người ông cần tìm không."
Thấy người mẹ già mù lòa nói năng tự nhiên, vẻ mặt chất phác lại chỉ đường rành rọt, tên sỹ
quan tin là thật, liền xua quân chạy vội ra hướng bến đò để truy đuổi vu vơ. Chờ tiếng bước
chân giặc xa dần, má Bảy mới lặng lẽ vào buồng, gõ nhẹ ba tiếng lên thành rương gỗ — mật
hiệu an toàn cho anh em dưới hầm thở phào nhẹ nhõm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn