Bài viết

Bản lĩnh Người lính giữa rằn ranh " Sinh" - "Tử" (1)

Phú Thọ28/04/2026Đoàn xã Mường Vang (Đoàn xã Mường Vang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên tuyến lửa Đường Trường Sơn huyền thoại, biết bao câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh đã trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Giữa muôn vàn ký ức hào hùng ấy, câu chuyện của Trần Xuân Sinh – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – vẫn luôn khiến người nghe không khỏi xúc động và tự hào.

Đó không chỉ là một trận đánh, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, nhưng ý chí của người lính thì chưa từng lung lay…

Trong cuộc đời binh nghiệp, trải qua hàng trăm trận đánh lớn-nhỏ, nhưng đối với Anh hùng LLVTND Trần Xuân Sinh thì ký ức về trận đánh ở ngầm Tha Mé (Quảng Trị) năm 1969 luôn in đậm trong tâm trí. Ông hồi tưởng: Đó là vào khoảng đầu năm 1969, Đại đội 24-Tiểu đoàn 20 nhận nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Đoàn xe đưa cán bộ cao cấp và đoàn xe chở vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam; là trận đánh mà Tiểu đoàn 20 nhận nhiệm vụ nghi binh đầy cảm tử với phương châm “kéo địch về phía mình” chấp nhận hứng trọn hỏa lực địch để bảo đảm an toàn cho Đoàn công tác. Đây cũng là lần đầu tiên, đơn vị phải chiến đấu giữa ban ngày, chủ động "lộ diện", thu hút địch về phía mình. Xác định đánh trận này khó có ngày trở về, trước khi vào trận đánh, toàn Đại đội đã thực hiện nghi lễ “truy điệu sống”. Tuy vậy, những người lính pháo binh vẫn không dao động, sẵn sàng xung trận với tâm thế quyết thực hiện thắng lợi nhiệm vụ cấp trên giao. “Đúng như dự kiến, khi địch nhìn thấy Đại đội “lộ diện”, địch điên cuồng cho máy bay trút bom, Đại đội 24 bị trúng bom, 3 đồng đội của ông đã hi sinh. Bản thân ông Trần Xuân Sinh cũng bị thương. Thế nhưng, giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết, người lính trẻ ấy không cho phép mình gục ngã. Với một chân bị thương nặng, ông vẫn nén đau để nạp đạn và một mình chiến đấu. “Nhìn đồng đội hi sinh, khi đó, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ với quyết tâm “Người còn, pháo còn thì phải chiến đấu!. Dốc hết sức lực, tôi đã nạp đạn lên các mâm pháo và nhằm thẳng mục tiêu để bắn"- Anh hùng LLVTND Trần Xuân Sinh kể, ánh mắt lóe lên sự quyết liệt của khoảnh khắc sinh tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn