BẢN LĨNH NGƯỜI THỢ CẢ TRÊN ĐẤT CẢNG
Năm 1929, tại xưởng máy tơ Hải Phòng, đồng chí Nguyễn Đức Cảnh đã thể hiện bản lĩnh tuyệt vời khi lãnh đạo công nhân đứng lên đấu tranh. Anh không bao giờ đứng ngoài cuộc mà luôn là người thợ cả, cùng làm, cùng ăn và cùng chia sẻ mọi nỗi khổ cực với anh em.

Năm 1929, tại xưởng máy tơ Hải Phòng, đồng chí Nguyễn Đức Cảnh đã thể hiện bản lĩnh tuyệt vời khi lãnh đạo công nhân đứng lên đấu tranh. Anh không bao giờ đứng ngoài cuộc mà luôn là người thợ cả, cùng làm, cùng ăn và cùng chia sẻ mọi nỗi khổ cực với anh em.
Trong những ngày cao điểm của cuộc bãi công, khi bị chủ nhà máy đe dọa sa thải và đưa lính đến đàn áp, Nguyễn Đức Cảnh đã đứng trên đống hàng cao nhất, dõng dạc kêu gọi anh em đoàn kết. Sự bình tĩnh, giọng nói mạnh mẽ và lòng quả cảm của anh đã khiến những tên chủ nhà máy phải kinh ngạc và chùn bước. Chính bản lĩnh người thợ cả ấy đã tạo nên uy tín tuyệt đối, giúp anh tập hợp được đông đảo công nhân, biến Hải Phòng trở thành một trong những địa bàn quan trọng của phong trào cách mạng trước thềm ngày thành lập Đảng.
Điều đáng quý ở Nguyễn Đức Cảnh không chỉ nằm ở khả năng tổ chức, mà còn ở cách anh gần gũi với người lao động. Anh hiểu rằng muốn tập hợp công nhân thì trước hết phải sống cùng họ, hiểu những đồng lương ít ỏi, những giờ làm việc nặng nhọc và những nỗi lo thường trực của người thợ. Vì thế, mỗi lời kêu gọi đấu tranh của anh đều xuất phát từ chính những điều người công nhân đang trải qua hằng ngày.
Từ những cuộc gặp gỡ nhỏ trong giới thợ thuyền, anh từng bước tuyên truyền tinh thần đoàn kết, giúp công nhân nhận thức rõ hơn về quyền lợi của mình và sức mạnh của tập thể. Những người thợ vốn chỉ biết chịu đựng trước sự áp bức dần hiểu rằng nếu đồng lòng, họ có thể tạo nên một lực lượng mạnh mẽ. Các cuộc đấu tranh vì quyền lợi của công nhân từ đó ngày càng có tổ chức và ý thức chính trị rõ nét hơn.
Nguyễn Đức Cảnh cũng đặc biệt chú trọng xây dựng cơ sở trong công nhân. Anh cùng các đồng chí bí mật gây dựng tổ chức, kết nối những người tiên tiến tại các nhà máy, bến cảng và khu lao động. Trong điều kiện mật thám luôn theo dõi, việc liên lạc, tuyên truyền và tổ chức đều phải hết sức thận trọng. Nhưng càng khó khăn, tinh thần trách nhiệm của anh càng được thể hiện rõ.
Những ngày tháng hoạt động giữa công nhân Hải Phòng đã góp phần tôi luyện Nguyễn Đức Cảnh thành một cán bộ có bản lĩnh, giàu kinh nghiệm vận động quần chúng. Từ phong trào công nhân, anh ngày càng nhận thức sâu sắc rằng muốn thay đổi cuộc sống của người lao động không thể chỉ dừng lại ở những cuộc đấu tranh riêng lẻ, mà cần có một tổ chức cách mạng đủ sức tập hợp và lãnh đạo quần chúng.
Đầu năm 1930, Nguyễn Đức Cảnh là một trong những cán bộ có vai trò quan trọng trong quá trình thành lập và xây dựng tổ chức Đảng. Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, anh tiếp tục được giao những trọng trách quan trọng trong phong trào công nhân và tổ chức Đảng ở Bắc Kỳ. Những kinh nghiệm tích lũy từ Hải Phòng trở thành vốn quý để anh vận động, tổ chức và lãnh đạo phong trào trong một giai đoạn đầy thử thách.
Hình ảnh Nguyễn Đức Cảnh giữa những người thợ năm xưa vì thế không chỉ là hình ảnh của một người lãnh đạo dũng cảm, mà còn là biểu tượng của một cán bộ cách mạng biết hòa mình vào quần chúng, lấy niềm tin của người lao động làm nền tảng cho hoạt động cách mạng. Từ những xưởng máy, bến cảng và khu phố lao động Hải Phòng, ngọn lửa đấu tranh của công nhân đã được hun đúc, góp phần tạo nên những cơ sở quan trọng cho phong trào cách mạng Việt Nam trong những năm đầu thành lập Đảng.
Câu chuyện về Nguyễn Đức Cảnh nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng sức mạnh của một phong trào không chỉ đến từ khẩu hiệu, mà trước hết đến từ sự gắn bó, trách nhiệm và niềm tin giữa người lãnh đạo với quần chúng. Một người cán bộ dám đi vào nơi khó khăn, dám chia sẻ gian khổ và dám đứng về phía người lao động sẽ luôn có khả năng tập hợp và truyền cảm hứng cho mọi người cùng hành động.



