Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bản Lĩnh Quả Cảm Và Những Chiến Công Lẫy Lừng Của Người Lính Kéo Pháo Trường Sơn

Đỗ Khánh Linh

Thanh Hóa22/08/2026phường Trần Nhân Tông (Phường Trần Nhân Tông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bản Lĩnh Quả Cảm Và Những Chiến Công Lẫy Lừng Của Người Lính Kéo Pháo Trường Sơn
image.png

Trên những cung đường huyết mạch chi viện cho tiền tuyến miền Nam, hình ảnh những người lính lái xe kéo pháo kiên cường vượt bom đạn đã trở thành biểu tượng sáng ngời của tinh thần quyết chiến, quyết thắng. Tiêu biểu cho thế hệ anh hùng ấy là Thượng tá, Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Công Tường – người chiến sĩ pháo cao xạ năm xưa thuộc Đại đội 13, Trung đoàn 280, Sư đoàn 367 (Quân chủng Phòng không - Không quân), hiện đang an dưỡng tuổi già tại quê nhà xã Yên Định, tỉnh Thanh Hóa.

Ký ức về những ngày đầu gắn bó trên tuyến lửa bắt đầu từ mùa khô năm 1966 tại trọng điểm ngầm Cà Roòng trên Đường 20 Quyết Thắng. Khi đội hình pháo cao xạ hành quân qua đây bất ngờ trúng bom địch gây thương vong hơn 10 người và hư hỏng khí tài, người lính trẻ Nguyễn Công Tường với vóc dáng cao lớn, vạm vỡ đã không ngần ngại xông pha phối hợp cùng lực lượng thanh niên xung phong Đội N23 cấp cứu thương binh, mai táng tử sĩ và nhanh chóng thu dọn hiện trường để giải phóng mặt đường trước khi trời rạng sáng. Sau đó, ông tiếp tục miệt mài điều khiển xe vượt qua các tọa độ lửa và cụm kho của Binh trạm 14 để vận chuyển đạn dược, lương thực chi viện cho trận địa.

Cuối năm 1967, đơn vị của ông nhận lệnh cơ động bảo vệ bến phà Xuân Sơn trên Đường 15. Trong trận đánh ác liệt đầu năm 1968, dù đơn vị bắn hạ 2 máy bay đối phương nhưng cũng chịu đợt oanh tạc dữ dội kéo dài hàng giờ. Giữa đêm tối hiểm nguy, ông bình tĩnh lái xe chở thương binh về tuyến sau cứu chữa rồi tiếp tục kéo pháo sang bờ Nam, thiết lập trận địa mới an toàn tại cửa rừng Đường 20. Bước sang Chiến dịch Lam Sơn 719 đầu năm 1971 ở Hạ Lào, trước sườn dốc trơn trượt cao từ 300 đến 400m mà xe không thể tự vượt qua, ông đã nảy ra sáng kiến hạ pháo, nhả dây tời buộc vào gốc cây bên kia đồi rồi quay đầu xe để kéo từng khẩu pháo lên. Nhờ sự mưu trí ấy, suốt một đêm ròng, toàn bộ 6 khẩu pháo đã được đưa qua dốc an toàn, kịp thời lập công cho chiến dịch, giúp ông vinh dự nhận Huân chương Chiến công hạng Ba và danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng.

Bản lĩnh kiên cường của người lính lái xe tiếp tục tỏa sáng rực rỡ tại chiến trường Quảng Trị rực lửa năm 1972. Ngày 15-5-1972 tại bến Than (Quảng Trị), khi bom cháy địch dội trúng trận địa, ông bất chấp nguy hiểm lao vào dập lửa, cứu thành công 2 khẩu pháo để tiếp tục hỏa lực bảo vệ bộ binh. Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị khốc liệt, dù trúng mảnh bom bị thương nặng ở bụng và chân, ông vẫn kiên quyết bám trụ chiến đấu cùng đồng đội sau khi được sơ cứu. Sau những chiến công xuất sắc tại chiến dịch xuân hè 1972 và mặt trận Cửa Việt, ngày 31-12-1973, ông vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới tròn 30 tuổi.

Sau ngày non sông thu về một mối, ông tiếp tục cống hiến trong quân ngũ đến khi nghỉ hưu với quân hàm Thượng tá rồi trở về địa phương tích cực tham gia công tác xã hội. Với 3 nhiệm kỳ giữ cương vị Chủ tịch Hội truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh huyện Yên Định, ông đã cùng tập thể đưa phong trào hội địa phương liên tục dẫn đầu toàn tỉnh. Dù nay đã ở tuổi ngoài 80 và thân thể vẫn mang thương tật chiến tranh, người cựu chiến binh năm nào vẫn luôn giữ trọn ngọn lửa nhiệt huyết, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ và niềm tự hào sâu sắc về những năm tháng cống hiến đời mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn