Bàn Tay Châm Cứu Và Những Mảnh Đạn (1)
Bà Thúy từng phẫu thuật cho thương binh dưới ánh đèn dầu lập lòe trong hang đá, giữa lúc tiếng bom rung chuyển cả vách đá vôi. Giờ đây, bà mở một phòng châm cứu nhỏ tại gia. Những chiếc kim châm mảnh mai đi vào huyệt đạo, hóa giải những cơn đau nhức nhối của những cựu binh già mỗi khi trái gió trở trời.
Trong những hang đá âm u dọc đường Trường Sơn, bà Thúy từng là "thiên thần áo trắng" của những người lính bị thương. Dưới ánh đèn dầu lập lòe, giữa lúc tiếng bom rung chuyển cả vách đá, đôi bàn tay bà đã thực hiện hàng trăm ca phẫu thuật cứu sống đồng đội. Không có máy móc hiện đại, dụng cụ y tế thô sơ được tiệt trùng bằng nước sôi, bà chiến đấu với tử thần bằng sự quyết đoán và một trái tim đầy lửa.
Bà nhớ nhất đôi bàn tay mình khi ấy: gầy guộc nhưng chưa bao giờ run rẩy khi cầm dao mổ, dù phía ngoài hang đất đá đang lở xuống rầm rầm. Mỗi mảnh đạn gắp ra khỏi da thịt người lính là một lời hứa về sự sống. Có những ca mổ kéo dài xuyên đêm, khi dứt tay ra, cả người bà tê dại vì mệt, nhưng chỉ cần nghe một tiếng rên khẽ của bệnh nhân đã tỉnh lại, bà biết mình đã thắng.
Sau chiến tranh, bà Thúy không nghỉ ngơi. Bà dùng chính đôi bàn tay từng cầm dao mổ ấy để học châm cứu. Hiện tại, căn nhà nhỏ của bà luôn tấp nập những cựu binh già đến để được bà thăm khám. Những mũi kim mảnh mai đi vào huyệt đạo, hóa giải những cơn đau nhức nhối – hệ quả của những năm tháng nằm rừng, lội suối.
Bà không lấy tiền, bà bảo đây là cách bà trả nợ cho những người đã nằm lại. Nhìn bà tỉ mỉ châm từng mũi kim, giọng nói dịu dàng an ủi những người đồng đội cũ, tôi thấy hiện thân của sự nhân từ. Bà không chỉ chữa lành những vết thương thể xác, mà còn dùng sự ấm áp của mình để xoa dịu cả những "mảnh đạn" vẫn còn găm trong tâm hồn của những người đi qua cuộc chiến.



