Bài viết

Bàn Tay Giữ Lái Giữa Cơn Bão Lửa

Khi xe tải bị trúng đạn và mất lái giữa tọa độ lửa, Lực đã không bỏ chạy mà ở lại cùng Toàn giữ vững tay lái để đưa hàng về đích an toàn. Sự phối hợp sinh tử của họ đã cứu được cả xe hàng và mạng sống của chính mình. Tình đồng chí ở đây là sự hòa quyện, trở thành "cánh tay" và "khối óc" bổ sung cho nhau trong lúc gian nguy nhất.

Lâm Đồng17/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm mùa khô năm 1971, ToànLực lái chiếc xe tải chở đầy đạn dược tiến về phía tiền tuyến. Xe của họ không có kính chắn gió, chỉ có tấm bạt che tạm để tránh bụi. Khi đang leo lên dốc đèo hiểm trở, máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng, biến màn đêm thành màu trắng chết chóc.

Một quả bom tọa độ nổ gần đó làm đất đá lấp kín một phần mặt đường. Chiếc xe của Toàn bị trúng mảnh pháo, bánh trước chao đảo, suýt lao xuống vực sâu. Toàn bị thương nặng ở cánh tay phải, máu tuôn ra ướt sũng tay lái."Toàn! Nhảy ra mau, xe sắp lật rồi!" – Lực gào lên từ ghế phụ.
  • "Không được! Sau xe là đạn cho đơn vị phía trước. Mày... mày cầm lấy tay lái phía bên kia, tao đạp chân ga. Hai đứa mình cùng lái!" – Toàn nghiến răng chịu đau, ra lệnh.

Giữa làn bom đạn, Lực không nhảy ra thoát thân mà nhào sang, một tay giữ chặt lấy tay lái cùng Toàn, tay kia bám vào thành xe để giữ thăng bằng. Toàn dùng chân trái đạp ga, chân phải đã tê dại vì sức ép. Hai người lính phối hợp nhịp nhàng như một cơ thể thống nhất. Mỗi khi Toàn lịm đi vì mất máu, Lực lại hét vào tai bạn: "Gắng lên Toàn! Sắp qua đỉnh đèo rồi, anh em đang chờ đạn của mình!"Chiếc xe tải rách nát, đầy vết đạn vẫn lầm lũi bò qua đoạn đường hiểm trở dưới làn mưa bom. Cuối cùng, họ cũng đưa được hàng đến đích an toàn. Khi xe dừng lại, Toàn gục đầu vào vai Lực, đôi bàn tay của hai người vẫn còn nắm chặt lấy vô lăng, không ai chịu buông ra.Hòa bình lập lại, ông Toàn mất đi cánh tay phải, còn ông Lực vẫn giữ thói quen mỗi khi lái xe lại nhớ về đêm hôm ấy. Ông Toàn thường bảo: "Cánh tay tôi đã nằm lại Trường Sơn, nhưng nhờ có bàn tay của ông Lực mà trái tim tôi vẫn còn đập đến tận bây giờ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bàn Tay Giữ Lái Giữa Cơn Bão Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa