Bàn Tay Giữ Lửa Mùa Biên Cương
Giữa những năm tháng chiến tranh biên giới Tây Nam chống quân Pôn Pốt, bà Phạm Thị Hoa Hường đã sống một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng chan chứa tự hào. Là vợ của thân nhân cách mạng Phạm Văn Cẩn, bà hiểu rằng phía sau những bước chân ra trận là cả một mái nhà lặng lẽ chờ đợi, hy sinh và gửi trọn niềm tin.
Ngày người thân lên đường làm nhiệm vụ, bà Hường không có nhiều lời tiễn biệt, chỉ có ánh mắt nén lại bao thương nhớ. Ở nơi hậu phương, bà âm thầm gánh vác việc nhà, chăm lo gia đình, làm lụng qua ngày trong thiếu thốn, để người đi xa không phải bận lòng. Những đêm dài nghe gió qua hàng tre, bà vẫn giữ trong tim một niềm tin bền bỉ: đất nước rồi sẽ yên bình, biên cương rồi sẽ sáng lại màu hoa.
Điều đẹp nhất ở bà không chỉ là sự chịu thương chịu khó, mà còn là lòng yêu nước giản dị mà son sắt. Bà hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng năm xa cách của biết bao gia đình Việt Nam.
Câu chuyện của bà Phạm Thị Hoa Hường là ngọn lửa ấm trong ký ức thời chiến, nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống trách nhiệm và tiếp nối truyền thống yêu nước bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày.



