Bài viết

BÀN TAY GIỮA MƯA BOM

Cô y tá trẻ chưa tròn hai mươi tuổi, đôi bàn tay gầy nhưng vững vàng lạ thường. Mỗi lần cáng thương binh vào, cô luôn là người đầu tiên nắm lấy tay họ, khẽ nói: “Anh cố lên, có chúng em ở đây rồi.” Giữa mưa bom, bệnh xá dã chiến rung lên bần bật. Có người hỏi cô có sợ không. Cô cười, nụ cười rất trẻ: “Sợ chứ, nhưng nếu em sợ mà lùi lại, ai sẽ ở bên các anh?” Đôi bàn tay ấy không chỉ băng bó vết thương, mà còn truyền đi niềm tin sống. Trong thời hoa lửa, có những chiến công không ghi bằng huân ch

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô y tá trẻ chưa tròn hai mươi tuổi, đôi bàn tay gầy nhưng vững vàng lạ thường. Mỗi lần cáng thương binh vào, cô luôn là người đầu tiên nắm lấy tay họ, khẽ nói: “Anh cố lên, có chúng em ở đây rồi.”
Giữa mưa bom, bệnh xá dã chiến rung lên bần bật. Có người hỏi cô có sợ không. Cô cười, nụ cười rất trẻ: “Sợ chứ, nhưng nếu em sợ mà lùi lại, ai sẽ ở bên các anh?”
Đôi bàn tay ấy không chỉ băng bó vết thương, mà còn truyền đi niềm tin sống. Trong thời hoa lửa, có những chiến công không ghi bằng huân chương, mà khắc sâu trong trái tim những người được cứu sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÀN TAY GIỮA MƯA BOM | Câu chuyện thời hoa lửa