Bàn Tay Thép Của Hậu Phương Kháng Chiến - Ngô Gia Khảm
Ngô Gia Khảm sinh năm 1919 tại tỉnh Bắc Ninh – vùng đất Kinh Bắc nổi tiếng với truyền thống hiếu học, cần cù và tinh thần yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn với đồng ruộng, với những phiên chợ quê, với tiếng búa rèn lách cách của những lò thủ công nhỏ bé. Chính từ môi trường ấy, ông sớm quen với lao động chân tay và hình thành niềm yêu thích đặc biệt đối với máy móc, kim loại.
Ngô Gia Khảm sinh năm 1919 tại tỉnh Bắc Ninh – vùng đất Kinh Bắc nổi tiếng với truyền thống hiếu học, cần cù và tinh thần yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn với đồng ruộng, với những phiên chợ quê, với tiếng búa rèn lách cách của những lò thủ công nhỏ bé. Chính từ môi trường ấy, ông sớm quen với lao động chân tay và hình thành niềm yêu thích đặc biệt đối với máy móc, kim loại.
Lớn lên trong bối cảnh đất nước còn dưới ách thực dân, chàng thanh niên Ngô Gia Khảm không chỉ chứng kiến sự nghèo khó của người dân mà còn thấy rõ sự lạc hậu của nền sản xuất trong nước. Ông luôn trăn trở: vì sao người Việt phải phụ thuộc vào máy móc, thiết bị của nước ngoài? Bao giờ đất nước mới có một nền công nghiệp đủ mạnh để tự chủ?
Câu hỏi ấy theo ông suốt những năm tháng trưởng thành.
Khi Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, đất nước giành được độc lập nhưng ngay sau đó phải bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp. Trong hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn, vấn đề vũ khí, máy móc, trang thiết bị trở thành bài toán sống còn.
Ngô Gia Khảm lúc ấy đã là một người thợ cơ khí lành nghề. Ông tham gia vào các cơ sở sản xuất phục vụ kháng chiến, góp phần sửa chữa, cải tiến máy móc, chế tạo dụng cụ cần thiết cho bộ đội và nhân dân. Ông hiểu rằng, mỗi chi tiết kim loại được hoàn thành tốt sẽ góp phần trực tiếp vào sức mạnh của quân đội ngoài mặt trận.
Những năm đầu kháng chiến, xưởng máy sơ sài, nguyên vật liệu khan hiếm, thiết bị thiếu thốn. Nhiều khi phải tận dụng phế liệu, tháo rời những máy cũ để ghép thành thiết bị mới. Nhưng trong khó khăn ấy, tinh thần sáng tạo của người thợ Việt Nam lại càng được khơi dậy.
Ngô Gia Khảm nổi bật bởi sự tỉ mỉ, cẩn trọng và khả năng cải tiến kỹ thuật. Ông không chỉ làm theo khuôn mẫu có sẵn mà luôn tìm cách nâng cao hiệu suất, tiết kiệm vật tư, giảm hao phí. Những sáng kiến của ông giúp các xưởng cơ khí duy trì sản xuất ổn định trong điều kiện chiến tranh ác liệt.
Nếu chiến trường là nơi tiếng súng vang lên từng giờ, thì xưởng cơ khí là một “mặt trận thầm lặng” nhưng không kém phần quan trọng. Ở đó, tiếng búa, tiếng máy thay cho tiếng đạn bom; mồ hôi thay cho khói lửa.
Ngô Gia Khảm thường nói với anh em công nhân:
“Chúng ta không trực tiếp cầm súng, nhưng từng sản phẩm làm ra chính là góp phần giữ vững tiền tuyến.”
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, rồi tiếp đó là chống Mỹ, ông tham gia vào quá trình phục hồi và phát triển sản xuất cơ khí ở miền Bắc. Khi nhiều nhà máy bị bom đạn tàn phá, ông cùng đồng nghiệp khẩn trương khắc phục hậu quả, sửa chữa máy móc, tổ chức lại dây chuyền sản xuất.
Có những giai đoạn phải sơ tán nhà máy lên vùng trung du, miền núi để tránh bom. Máy móc được tháo rời, vận chuyển bằng xe thô sơ, thậm chí bằng sức người. Trong hoàn cảnh ấy, Ngô Gia Khảm vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, động viên anh em công nhân yên tâm lao động.
Ông trực tiếp hướng dẫn kỹ thuật cho lớp thợ trẻ, truyền đạt kinh nghiệm từ thực tiễn. Với ông, đào tạo con người cũng quan trọng như chế tạo máy móc. Bởi muốn có nền công nghiệp mạnh, phải có đội ngũ công nhân giỏi nghề và giàu tinh thần trách nhiệm.
Thành tích nổi bật của Ngô Gia Khảm không chỉ nằm ở số lượng sản phẩm làm ra mà ở chất lượng và tính sáng tạo. Trong điều kiện thiếu thốn vật tư, ông tìm cách thay thế nguyên liệu nhập khẩu bằng nguồn trong nước, cải tiến thiết kế để phù hợp với điều kiện sản xuất nội địa.
Những sáng kiến ấy giúp tiết kiệm đáng kể chi phí, rút ngắn thời gian sản xuất và tăng độ bền của sản phẩm. Ông luôn đề cao nguyên tắc: làm phải chắc, phải bền, không được cẩu thả. Vì mỗi thiết bị hỏng hóc có thể ảnh hưởng đến cả dây chuyền, thậm chí đến nhiệm vụ quân sự.
Nhiều năm liền, ông được công nhận là chiến sĩ thi đua, là tấm gương tiêu biểu trong phong trào lao động sáng tạo. Tinh thần tận tụy, kỷ luật và trách nhiệm của ông trở thành chuẩn mực cho nhiều thế hệ công nhân cơ khí.
Với những đóng góp to lớn trong việc phục hồi và phát triển sản xuất cơ khí phục vụ kháng chiến, Ngô Gia Khảm được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động – phần thưởng cao quý của Nhà nước dành cho những cá nhân có thành tích đặc biệt xuất sắc.
Nhưng đối với ông, danh hiệu ấy không phải đích đến, mà là động lực để tiếp tục cống hiến. Ông vẫn giữ nếp sống giản dị, không phô trương. Hằng ngày, ông vẫn có mặt tại xưởng, kiểm tra từng công đoạn sản xuất, trao đổi với công nhân về kỹ thuật và chất lượng.
Ông luôn nhắc nhở:
“Lao động phải có kỷ luật. Máy móc có thể sai, nhưng con người phải biết sửa. Điều quan trọng nhất là tinh thần trách nhiệm.”
Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, ngành cơ khí bước vào giai đoạn mới – khôi phục và phát triển trong hòa bình. Ngô Gia Khảm tiếp tục tham gia công tác quản lý, đào tạo và xây dựng đội ngũ kỹ thuật.
Ông đặc biệt quan tâm đến việc học tập khoa học – kỹ thuật mới. Ông khuyến khích công nhân trẻ không ngừng nâng cao trình độ, tiếp cận công nghệ hiện đại. Theo ông, nếu dừng lại ở thành tích cũ, nền công nghiệp sẽ tụt hậu.
Nhiều học trò của ông sau này trở thành kỹ sư, cán bộ quản lý giỏi. Họ luôn nhắc đến ông như một người thầy nghiêm khắc nhưng tận tâm, hết lòng vì sự trưởng thành của thế hệ sau.
Ngô Gia Khảm qua đời năm 2008, ở tuổi 89. Cuộc đời ông trải dài qua gần trọn thế kỷ đầy biến động của dân tộc – từ những năm mất nước, qua hai cuộc kháng chiến, đến thời kỳ hòa bình xây dựng đất nước.
Ông không phải người của những diễn đàn lớn hay những bài diễn văn hùng hồn. Ông là người của xưởng máy, của tiếng búa gõ đều đặn, của những bản vẽ kỹ thuật đầy tâm huyết. Nhưng chính từ những công việc âm thầm ấy, ông đã góp phần xây dựng nền tảng cho ngành công nghiệp cơ khí Việt Nam trong những năm tháng khó khăn nhất.
Câu chuyện về Ngô Gia Khảm nhắc chúng ta rằng: anh hùng không chỉ sinh ra nơi chiến trường, mà còn được tôi luyện trong lao động hằng ngày. Sự kiên trì, sáng tạo và tinh thần trách nhiệm có thể biến một người thợ bình dị thành biểu tượng của cả một phong trào.
Hôm nay, khi ngành cơ khí Việt Nam tiếp tục hội nhập và phát triển, người ta vẫn nhớ đến những thế hệ đi trước đã đặt những viên gạch đầu tiên. Trong số đó, Ngô Gia Khảm là một cái tên tiêu biểu – người đã chứng minh rằng trong hoàn cảnh nào, nếu có ý chí và niềm tin, con người vẫn có thể tạo nên kỳ tích.
Ông sống giản dị, lao động bền bỉ và cống hiến trọn đời cho đất nước. Từ làng quê Bắc Ninh đến những nhà máy giữa thời bom đạn, hành trình của ông là hành trình của một người công nhân yêu nghề, yêu nước và không ngừng sáng tạo.
Và có lẽ, hình ảnh đẹp nhất về ông không phải là khi nhận danh hiệu cao quý, mà là khi ông đứng giữa xưởng máy, tay còn dính dầu mỡ, ánh mắt chăm chú nhìn vào sản phẩm vừa hoàn thành – như nhìn thấy trong đó tương lai của một nền công nghiệp độc lập, tự cường.


