Bàn Tay Trên Ngòi Nổ (4)
Khi Thành dẫm phải mìn nguy hiểm, Vinh đã không chạy trốn mà ở lại, dùng tay mình cùng bạn giữ ngòi nổ và sẵn sàng chắn hướng mìn cho đồng đội. Sự dũng cảm và niềm tin tuyệt đối vào nhau đã giúp họ vượt qua cái chết. Tình đồng chí ở đây là sự can trường, không bao giờ để bạn mình đơn độc đối mặt với tử thần.
Mùa khô năm 1974, tại một bãi mìn dày đặc bên dòng sông Bé, Vinh và Thành được giao nhiệm vụ vô hiệu hóa các "vật cản" để mở đường cho đại quân tiến về Sài Gòn. Giữa cái nắng cháy da thịt, cả hai bò sát mặt đất, dùng lưỡi lê rà từng centimet một cách cẩn trọng.
Bỗng nhiên, một tiếng "tạch" khô khốc vang lên dưới mũi giày của Thành. Anh đứng khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu. Thành đã dẫm phải một quả mìn nhảy – loại mìn cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần nhấc chân lên là nó sẽ văng lên ngang ngực rồi mới phát nổ."Vinh... chạy mau đi! Tao dính rồi. Mày về báo anh em đổi hướng, đừng quản tao!" – Thành thào thào, toàn thân căng cứng như một pho tượng.Vinh không lùi lại. Anh lặng lẽ bò tới, nhìn thẳng vào mắt bạn:
"Im mồm! Tao mà bỏ mày thì về quê tao nói gì với mẹ mày? Để tao giữ kíp cho, mày cứ đứng yên đấy."
Vinh quỳ xuống, không dùng dụng cụ mà dùng chính bàn tay của mình chồng lên bàn tay đang run rẩy của Thành để giữ chặt nắp mìn. Suốt hơn một giờ đồng hồ nghẹt thở, hai bàn tay họ đan chặt vào nhau, truyền hơi ấm và sự bình tĩnh cho nhau giữa lằn ranh sinh tử. Vinh cố tình đặt cơ thể mình chắn giữa hướng văng của quả mìn và Thành, tự nguyện làm "tấm lá chắn" sống nếu chẳng may có sự cố.Khi ngòi nổ cuối cùng được vô hiệu hóa, cả hai ngã vật ra đất, thở dốc vì kiệt sức nhưng môi vẫn nở nụ cười.Hòa bình lập lại, ông Vinh và ông Thành vẫn giữ thói quen nắm chặt tay nhau mỗi khi gặp mặt. Với họ, tình đồng chí là sức mạnh của những bàn tay nắm chặt để giữ lại mạng sống cho nhau trong những giây phút nghẹt thở nhất.



