Bản tình ca dưới tán rừng dẻ
Bản tình ca dưới tán rừng dẻ
Rừng già Trường Sơn mùa này lá dẻ rụng vàng cả lối mòn. Thành, anh lính trinh sát quê Thái Bình, đang ngồi tựa lưng vào gốc cây già, tay mân mê chiếc lược làm từ xác máy bay địch. Đó là món quà anh định tặng cho Liên – cô gái thanh niên xung phong ở tiểu đội 4, người có mái tóc dài thơm mùi bồ kết mà anh đã đem lòng thương trộm từ những lần hành quân qua trọng điểm AAT.
Chiếc lược lấp lánh màu bạc đại diện cho cái đẹp được chắt lọc từ sự thô ráp của chiến tranh. Thành đã tỉ mẩn mài nó suốt một tháng trời bằng đá suối. Anh định tối nay, khi đoàn xe vận tải nghỉ chân dưới chân đèo, anh sẽ tìm gặp Liên. Nhưng chiến tranh vốn chẳng bao giờ thuận theo những dự định giản đơn.
Lúc hoàng hôn chưa kịp tắt, bầu trời bỗng chốc rách toạc bởi tiếng rít kinh hoàng của phản lực. Bom tọa độ đổ xuống rừng dẻ như mưa. Đất đá tung mù mịt, khói đen bao trùm lấy không gian. Thành cùng đồng đội lao vào vị trí chiến đấu. Trong ánh chớp lửa, anh thấy bóng những cô gái áo xanh thanh niên xung phong đang hối hả vác đá vá đường để thông xe. "Liên có ở đó không?" – Câu hỏi ấy xoáy sâu trong tim Thành mỗi khi một quả bom nổ vang.
Trận oanh tạc kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Khi khói thuốc súng còn chưa kịp tan, Thành lao về phía con đường vừa bị cày nát. Giữa những hố bom còn nóng hổi, anh thấy nhóm của Liên đang dìu nhau đứng dậy. Liên đây rồi! Nhưng cô đang quỳ bên một hố bom lớn, đôi bàn tay gầy guộc đang bới đất trong vô vọng. Đồng đội của cô, người bạn thân nhất, đã bị vùi lấp.
Thành chạy đến, không nói một lời, anh dùng đôi tay chai sạn cùng cô bới đất. Khi đưa được người đồng đội đã hy sinh lên, Liên gục xuống vai Thành mà khóc. Đó là lần đầu tiên họ chạm vào nhau. Không phải là cái nắm tay thẹn thùng dưới ánh trăng quê, mà là cái ôm chia sẻ giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Đêm đó, trước khi Thành phải theo đoàn quân hành quân gấp vào Nam, anh đã đưa chiếc lược xác máy bay cho Liên.
"Liên giữ lấy. Khi nào tan giặc, anh về Thái Bình tìm em, mình cùng đi xem hội chèo."
Liên nhận chiếc lược, đôi mắt long lanh trong bóng tối:
"Anh đi chân cứng đá mềm. Em sẽ đợi. Tóc em chỉ dùng chiếc lược này để chải thôi."
Đoàn quân đi khuất trong màn sương, Thành không ngoái đầu nhìn lại vì sợ mình sẽ yếu lòng. Anh đâu biết rằng, đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy màu áo xanh ấy. Ba năm sau, trong một chiến dịch ác liệt tại Quảng Trị, người ta tìm thấy trong túi áo ngực của một người chiến sĩ trinh sát một mảnh giấy cũ nát, ghi địa chỉ một cô gái thanh niên xung phong ở quê nhà, kèm theo dòng chữ: "Đã mài xong chiếc gương nhỏ, đợi ngày gặp Liên."
Chiếc lược và chiếc gương có lẽ sẽ không bao giờ được hội ngộ, nhưng tình yêu của họ đã hóa thành một phần của đại ngàn. Rừng dẻ năm nào vẫn nở hoa, mỗi mùa lá rụng như nhắc nhớ về một thế hệ đã yêu và hy sinh đẹp đến nao lòng.


