Bài viết

Bản Tình Ca Nơi Tuyến Lửa

Thái Nguyên29/04/2026Ngô Quân Tuệ (Công an xã Đồng Hỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bản Tình Ca Nơi Tuyến Lửa Đêm Trường Sơn, trăng mờ sau những rặng lá sũng nước mưa rừng. Lan, cô gái 19 tuổi với đôi bím tóc đã bạc màu nắng, ngồi lặng lẽ bên bờ suối. Trong lòng bàn tay cô, một nhành hoa sim tím biếc vừa hái được từ mép hố bom cách đó không xa. Đó là năm 1968. Những người trẻ như Lan và Hùng – chàng trai cùng tiểu đội – gọi cái thời khắc này là "thời hoa lửa". Gọi là thời hoa lửa, bởi vì tuổi trẻ của họ rực rỡ như hoa, nhưng lại nở giữa những tầng tầng lớp lớp lửa đạn. "Sao lại ngồi đây một mình, không sợ 'đèn dù' à?" – Tiếng Hùng trầm ấm vang lên sau lưng. Lan quay lại, cười nhẹ, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh trăng: "Em đang ngắm hoa. Kỳ lạ thật, bom dội xuống cả ngày, đất đá văng tung tóe, thế mà sáng ra nó vẫn nở. Hoa cũng giống mình anh nhỉ, cứ phải cứng cỏi thì mới sống được." Hùng ngồi xuống cạnh cô, đặt chiếc xẻng sắt xuống bùn. Bàn tay anh đầy những vết chai sạn và vệt đất đỏ bazan. Đêm nay, tiểu đội của họ nhận nhiệm vụ san lấp hố bom trên "tọa độ chết" để xe vận tải kịp qua trước khi trời sáng. Đó là công việc thường nhật của những người lính Thanh niên xung phong – những người "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". "Ngày mai, nếu hết chiến tranh, em sẽ làm gì?" – Hùng hỏi, giọng anh như chùng xuống, pha chút mơ mộng. Lan nhìn xa xăm về phía những chiếc xe đang ẩn mình dưới tán rừng, chuẩn bị cho chuyến hàng đêm: "Em muốn đi học sư phạm, làm cô giáo vùng cao. Còn anh?" "Anh sẽ về quê, xây lại ngôi nhà cũ cho mẹ, rồi cày ruộng. Anh nhớ mùi lúa chín lắm, mùi của hòa bình." Cuộc đối thoại của họ bị cắt ngang bởi tiếng gầm rú của máy bay địch từ xa vọng lại. Không cần lệnh, cả hai bật dậy. "Hoa" đã cất vào ba lô, giờ là lúc "Lửa" bắt đầu. Trong đêm tối mịt mù, tiếng xẻng va vào đá lách cách hòa cùng tiếng hát át tiếng bom. Lan, Hùng và những người đồng đội lao mình vào hố bom, vác từng tảng đá, xúc từng gàu đất. Ở cái tuổi mười tám đôi mươi, họ không biết sợ là gì. Họ chỉ biết rằng, phía sau lưng họ là miền Nam ruột thịt đang chờ gạo, chờ thuốc, chờ từng lá thư tay. Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới nhuộm hồng đỉnh Trường Sơn, con đường đã thông. Những chiếc xe tải rầm rập lăn bánh, tiếng còi xe vang vọng núi rừng như một lời chào tạm biệt đầy biết ơn.

Lan đứng bên vệ đường, áo quần lấm lem bùn đất, nhưng nụ cười vẫn tươi rói. Cô cài nhành hoa sim lên thành xe một chiếc tải đi ngang qua. Người lái xe vẫy tay chào, ánh mắt tràn đầy xúc động. Chiến tranh đã qua đi nhiều thập kỷ, những con đường Trường Sơn năm nào giờ đã trải nhựa phẳng lì. Nhưng trong ký ức của những người cựu thanh niên xung phong, "thời hoa lửa" ấy chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là những năm tháng của máu và nước mắt, mà là những ngày tháng đẹp nhất của cuộc đời – khi họ sẵn sàng dâng hiến thanh xuân, dâng hiến cả những ước mơ cá nhân nhỏ bé để đổi lấy một bầu trời hòa bình cho dân tộc. Những nhành hoa sim năm ấy giờ đã hóa thành những tượng đài, những bài ca không tên, sống mãi trong lòng những người ở lại, kể về một thế hệ đã đi qua lửa để giữ lại vẻ đẹp trọn vẹn cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn