Bản tình ca viết bằng máu dưới chân núi Hòn Hèo
Giữa những năm tháng ác liệt của cuộc chiến, tại vùng giáp ranh xã Vạn Hưng, có một câu chuyện tình yêu lấy đi nhiều nước mắt của người dân nơi đây. Đó là tình yêu giữa anh Thành (chiến sĩ liên lạc Đại đội 2, bộ đội địa phương huyện Vạn Ninh) và chị Mai (cô giao liên mật, người làng Hà Thanh, xã Vạn Hưng). Họ quen nhau qua những lần giao nhận thư từ, tài liệu mật dưới gốc cây mù u cổ thụ ven làng. Tình yêu của họ không có hoa, không có quà, chỉ có những cái nắm tay vội vã và lời hẹn ước: "Chờ ngày hết giặc, anh dắt trâu qua cưới em". Mùa hè năm 1974, trong một trận càn quét quy mô lớn mang tên "Tìm và diệt" của quân địch vào sát chân núi Hòn Hèo, đơn vị của anh Thành bị bao vây. Chị Mai, lúc này đang đi làm tai mắt ngoài đồng, phát hiện hướng đi của mũi càn. Bất chấp hiểm nguy, chị chạy tắt qua các bụi rậm để vào rừng báo động cho đơn vị anh rút lui. Trên đường đi, chị bị lính thám báo phát hiện và xả súng. Tiếng súng nổ vang cũng chính là ám hiệu giúp đơn vị của anh Thành kịp thời nhận biết và chuyển hướng đóng quân. Khi anh cùng đồng đội vòng lại để đánh lạc hướng địch, họ tìm thấy Mai bên một dòng suối nhỏ dưới chân núi. Chị bị trúng đạn nặng ở ngực, hơi thở chỉ còn thoi thóp. Anh Thành ôm chặt lấy người yêu, nước mắt hòa lẫn máu. Chị Mai cố dùng chút sức lực cuối cùng, dúi vào tay anh chiếc khăn tay thêu hình bông hoa dừa — loài cây đặc trưng của đất Vạn Hưng — rồi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay người yêu. Anh Thành không khóc thành tiếng, nén đau thương vào lòng, anh cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu đẩy lùi trận càn. Anh giữ chiếc khăn ấy suốt những ngày tháng chiến đấu còn lại cho đến ngày giải phóng. Câu chuyện về người con gái Vạn Hưng ngã xuống để bảo vệ người yêu, bảo vệ đồng đội đã trở thành một biểu tượng về lòng trung kiên và tình yêu bất tử của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.



