Bạn Tôi
Bạn Tôi

Bạn tôi tên là Trần Hữu Đức, người con trai của miền quê gió Lào cát trắng. Chúng tôi lớn lên trong cùng một xóm nhỏ, cùng chăn trâu, cùng tắm sông và cùng nuôi một ước mơ giản dị: mai này trưởng thành, đất nước bình yên. Nhưng chiến tranh đến, ước mơ bình dị ấy bị phủ mờ bởi tiếng bom rơi đạn nổ.
Năm mười tám tuổi, chúng tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Lúc tiễn nhau đi, Đức nắm chặt vai tôi, cười mà mắt hoe đỏ: “Ráng giữ mạng để về, nghe chưa?” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến trường.
Trên đất đỏ Tây Nguyên, chúng tôi cùng chiến đấu trong Tiểu đội 3. Đức nhanh nhẹn, gan lì và luôn lạc quan. Dù pháo giội ngày đêm, cậu vẫn cố chọc cười anh em: “Sợ gì! Đạn nó né tụi mình mà.” Nụ cười của Đức như ánh lửa ấm giữa rừng mưa xối xả.
Một buổi chiều tháng Ba, đơn vị chúng tôi chạm trán địch khi đang vận động qua con dốc đá. Đạn bắn xối như mưa. Khi một quả B40 rơi sát bên đường hào, chính Đức lao lên, đẩy tôi vào hốc đá phía sau. Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Lúc khói tan, tôi chỉ thấy áo Đức còn vướng lại trên bụi cây, người bạn thân thiết đã nằm lại giữa đất rừng.
Ngày hòa bình, tôi trở về làng, ôm lấy mẹ Đức báo tin. Bà chỉ lặng lẽ ngồi xuống bậc thềm, đôi mắt mờ đục hướng về phía chân trời. Tôi hiểu bà đang nhìn về nơi mà đứa con trai dũng cảm của bà đã mãi mãi ở lại.
Mỗi dịp 27/7, tôi mang bó hoa rừng đặt lên tấm bia khắc tên bạn. “Đức ơi, tao về rồi… nhưng về thiếu mày.” Gió rừng thổi khẽ, như tiếng bạn tôi cười hiền: “Về là tốt rồi. Tao vẫn ở đây.”
Bạn tôi – người chiến sĩ trẻ đã gửi tuổi xuân nơi đại ngàn – không chỉ là ký ức của riêng tôi, mà còn là đại diện cho biết bao người lính đã ngã xuống để đất nước được yên bình hôm nay.
Họ không còn nữa, nhưng ánh sáng từ sự hy sinh của họ sẽ mãi soi đường cho chúng ta trong hành trình gìn giữ hòa bình và lòng biết ơn.



